Do đó, Tổng Công ty Điện lực thành phố Hà Nội (EVNHANOI) đã đưa ra những khuyến cáo khi có bão, mưa to gió lớn, ngập úng mỗi người cần chú ý tránh xa các khu vực nguy hiểm như đường dây điện, trạm điện; đề phòng sự cố bất ngờ xảy ra như: Cây đổ, cành cây rơi vào trạm điện, dây điện đứt, cột
Nguy cơ ngập do triều tại Thành phố Hồ Chí Minh trong bối cảnh biến đổi khí hậu và nước biển dâng Các tài liệu, số liệu khí số dòng chảy tràn, phạm vi biến đổi từ 0,0 đến 0,9 tượng thủy văn (KTTV), hải văn, kịch bản biến đổi nhiệt độ,
Khuyến cáo sử dụng điện an toàn trong ngày mưa, ngập 8:51 | 02/06/2022 Gần đây, Thủ đô Hà Nội đã đón nhiều trận mưa lớn với cường độ mạnh khiến nhiều khu vực bị úng ngập, nguy cơ chập cháy điện tại các hộ gia đình, nơi công sở. Cơn mưa chiều 29/5 gây ngập tại khu vực đường Huỳnh Thúc Kháng. Ảnh minh họa: TTXVN phát
Edit & Beta: Tree. Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, đoản văn, vườn trường, thầy trò, cao H, HE. Tình trạng bản gốc: Hoàn 15 chương. Tình trạng bản edit: Hoàn thành toàn bộ. Thời gian edit: 04/02/2021 - 19/02/2021. Giới thiệu. Mối tình vườn trường giữa học sinh Quý Chính
Thân là chúa tể Địa Cầu, địa vị của nhân loại tràn ngập nguy hiểm, mà lúc này « Thâm Vực » thần bí buông xuống Địa Cầu với phương thức tương tự game giả lập, mang cho nhân loại hi vọng.
j5Xs3. Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Editor Tree *** Chương 5 Lúc Phương Yểu An tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, nhưng bị rèm cửa sổ che kín nên trong phòng không sáng lắm. Giống như bị ngâm trong giấm cả đêm, toàn thân vừa ê ẩm lại vừa mềm nhũn, xương cốt cũng đều giòn tan rồi. Anh khó khăn mở mắt ra thì thấy Quý Chính Tắc đang chống đầu ngắm anh, đôi mắt hoa đào sáng ngời tràn đầy ý cười trìu mến, “Thầy dậy rồi.” Anh nhắm mắt rồi lại mở mấy lần, mắt đột nhiên mở to, những ký ức mơ hồ không rõ đêm qua như vô số mảnh thủy tinh tràn vào trong đầu, sống lưng anh cứng đờ, “Em…” Nụ cười của Quý Chính Tắc càng tươi hơn, “Sao ạ? Thầy có đói không?” Nhịp tim của Phương Yểu An đập nhanh đến mức như sắp vượt qua tải trọng của tim. Anh đã làm cái gì, anh và Quý Chính Tắc đã làm cái gì? Anh cùng với Quý Chính Tắc – là một người đàn ông, là học sinh của anh và mới mười bảy tuổi – quan hệ tình dục. Quý Chính Tắc như thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, hắn uể oải gật đầu, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng đều rất tỏa nắng, “Vâng, chúng ta đã làm tình.” Bị nói trực tiếp như vậy càng khiến anh thêm xấu hổ. Phương Yểu An nhanh chóng sụp đổ, đầu óc tràn đầy hình ảnh mình không biết ngượng mà ôm chặt lấy Quý Chính Tắc nói ngứa ngáy, anh đau đớn không chịu nổi, “Em, em xuống ngay, xuống ngay cho tôi! Cút ra!” Anh gần như hét lên. Quý Chính Tắc cũng không sợ hãi, hắn chậm rãi rời khỏi giường, cảm thấy bất lực, “Được rồi.” Phương Yểu An thấy hắn trần như nhộng, khi thấy dương vật thô dài ngạo nghễ nằm sau đống lông đen của hắn thì ngượng chín cả mặt, “Em làm gì thế! Mặc quần áo vào!” Anh nhắm mắt giấu mặt vào ga trải giường, sau gáy đỏ bừng. Quý Chính Tắc tặc lưỡi, lôi quần lót trong đống quần áo bên giường ra rồi mặc vào, trong lúc mặc vô tình kéo cuốn sách trên bàn xuống. Hắn nhặt nó lên và thấy đó là cuốn “The same and not the same” của Roald Hoffman[1], “Sao thầy vẫn đọc quyển này?” [1] Roald Hoffman sinh ngày 18 tháng 7 năm 1937 là nhà hóa học lý thuyết người Mỹ đã đoạt Giải Nobel Hóa học năm 1981. Hiện nay ông giảng dạy ở Đại học Cornell tại Ithaca, New York. Phương Yểu An nghe hắn sột soạt hồi lâu, đợi đến khi hắn mặc xong mới quay đầu nhìn, kết quả là thấy hắn chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn toàn bộ thân trên đều trần trụi, cu bự trong quần gồ lên thành một đống. Anh lại vùi đầu vào ga giường, vừa giống một con đà điểu vừa giống một đứa trẻ lên tiếng chất vấn, “Em quản tôi?!” Trong đầu anh đã hỗn loạn đến rối tung rối mù, nhất thời thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Quý Chính Tắc cũng không lên tiếng, hắn lại cầm cuốn “The same and not the same” kia lên, hai người hiểu ý mà im lặng trong bầu không khí khó xử này. Mãi đến tận khi anh ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng ngập ngừng thăm dò lên tiếng, “Em…” Bấy giờ Quý Chính Tắc mới đặt sách xuống, như thể vẫn luôn đợi anh cất lời. Hắn nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực, rất thản nhiên nói, “Ừm, thầy nói đi.” Phương Yểu An nghiêm túc sắp xếp ngôn ngữ trong đầu một cách cẩn thận. Tài ăn nói của anh thực sự rất kém, anh xoa xoa ấn đường rồi nói, “Xin lỗi, đêm qua là lỗi của tôi, tôi, tôi bị ma ám rồi, tôi không biết mình bị sao nữa, tôi không nên cùng em…” “Vì vậy?” Quý Chính Tắc ngắt lời anh. “Thật sự xin lỗi, em đừng nên tới đây nữa.” Quý Chính Tắc nhướn mày, “Ý của thầy là gì? Em là nam nên thầy không muốn chịu trách nhiệm đúng không?” “Ý tôi không phải thế…” Anh dừng lại, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, hơi lấy lại được chút sức mạnh, “Tôi mới là người bị làm cái đó chứ?” “Được rồi, em sẽ chịu trách nhiệm, chúng ta ở bên nhau thôi.” Quý Chính Tắc chọn từ mà nghe như thường lệ. “Em đừng có mà cả vú lấp miệng em, tôi không cần em phải chịu trách nhiệm. Em đi ngay, rời khỏi nhà tôi ngay lập tức, em làm học sinh của em, tôi làm thầy giáo của tôi. Chuyện hôm qua coi như chưa từng xảy ra.” Quý Chính Tắc nhìn anh, vùng giữa lông mày đã nhíu thành hình chữ 川, hắn lè lưỡi liếm liếm môi, “Em có chỗ nào kém cỏi sao? Thầy nhìn em đi, cao hơn 1m85 và vẫn đang phát triển, cao nè. Khụ, thật không hay ho gì khi nói cho thầy những lời này nhưng mà nhà em rất giàu, giàu nè. Thầy nhìn mặt em xem, đẹp trai nè. Hơn nữa còn có thành tích rất tốt, điều đó chứng tỏ IQ em cao, em còn biết nấu ăn nữa. Thầy bảo thầy bị lãnh cảm thế mà em vẫn có thể làm cho thầy bắn được, rốt cuộc em có chỗ nào khiến thầy chưa hài lòng?” Phương Yểu An nhìn bộ dạng không thèm liêm sỉ tự mình chào hàng của hắn thì hít sâu một hơi, “Em còn quá trẻ, tôi không muốn để tình cảm của tôi lãng phí cho tuổi thanh xuân vô tâm của em.” “Thầy nghĩ lại đi, thầy không cảm thấy thành công khi có thể nắm trong tay và chơi đùa cảm xúc của một cậu trai đang độ thanh xuân sao? Thầy coi như mình đánh cược một lần mà ở bên em đi, nếu thua thì em sẽ cho thầy toàn bộ tuổi thanh xuân của mình, còn nếu thắng thì em sẽ ở bên thầy cả đời này. Dù thế nào thì thầy cũng đâu lỗ đúng không?” “Tôi không có sở thích tệ hại như thế, tôi không đủ khả năng đem chuyện tình cảm ra mà đánh cược, đây không phải là thứ có thể tính toán, tôi cũng không được lợi lộc gì. Và đây không phải là chuyện nhỏ, nó không chỉ là chuyện thầy trò yêu nhau hay đồng tính luyến ái, em hiểu không? Nếu để người nhà em biết thì tôi cũng xong đời.” Anh chưa bao giờ đề cập đến vấn đề đồng tính, anh luôn tôn trọng xu hướng tính dục của bất kỳ ai, nhưng anh nhất định phải nói cho Quý Chính Tắc biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này. Quý Chính Tắc cực kỳ lơ đễnh, “Xong gì mà xong? Ba em nói, đời này em muốn yêu ai, cho dù là Thiên Vương lão tử[2] cũng được hết, chỉ cần em có thể thật lòng theo đuổi được. Em chưa bao giờ chém gió cả, em đã nói theo đuổi thầy thì nhất định em sẽ theo đuổi thầy, em nói bên thầy cả đời thì nhất định sẽ là cả đời.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Phương Yểu An, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, “Thầy không đánh cược, vậy em sẽ tự mình đánh cược.” [2] Ẩn dụ ý chỉ những người cao quý, uy quyền nhất Phương Yểu An cảm thấy thật nực cười. Trong mắt các cậu thiếu niên mười bảy mười tám, suy nghĩ ngây thơ đến mức ngày mai cũng có thể nói thành cả đời, dẫu cho quay đầu liền quên thì chúng vẫn có thể to mồm dõng dạc mà nói khoác không biết ngượng như thế. “Tôi không quản em nữa, nhưng tôi thật sự không muốn dây dưa thêm với em. Em nên hiểu rõ, cứ quấn lấy tôi mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì, thiếu người cho em thích à?” “Nhưng em chỉ thích mình thầy thôi.” “Em thích gì ở tôi?” “Em thích…” Hắn dừng lại, cau mày suy tư hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn anh, “Hí, em nghe nói nếu mà nói được ra những gì mình thích thì đều không phải là thích thật lòng, cho nên đây là một cái bẫy đúng không?” Hắn nhướn nhướn mày, bình chân như vại gật đầu, “Cái gì của thầy em cũng thích hết.” Đầu Phương Yểu An như muốn nổ tung, anh gần như hét lên, “Cậu ra ngoài ngay, biến về nhà cậu đi. Chúng ta không hợp nhau, cậu đừng hại tôi nữa được không hả?!” Quý Chính Tắc dựa người vào cửa, thờ ơ lắc đầu, khuôn mặt tuấn tú rất bình tĩnh, “Không, em sẽ không đi.” Phương Yểu An giận đến điên rồi, anh thực sự là không có biện pháp nào với tên này. Anh tự mình vật lộn xuống giường, vừa nói vừa mặc quần áo vào, “Được, cậu cứ ở lại đi, cậu không đi thì tôi đi!” Eo lưng anh đau như sắp gãy, lúc mặc quần áo tay cũng khó mà nhấc lên nổi. Quý Chính Tắc vội vàng bước tới ngăn anh, kéo cổ tay anh hỏi, “Thầy muốn đi đâu? Đây là nhà của thầy!” Anh đẩy mạnh Quý Chính Tắc ra, hai má đỏ bừng cả lên vì tức giận, “Tôi đi đâu không cần cậu quản, tránh ra!” Nói xong thì hung hăng bước ra ngoài. “Này!” Quý Chính Tắc thấp giọng mắng một câu, vội vàng mặc quần áo vào rồi đuổi theo, ngăn người ở cầu thang. Hắn cũng hơi bực, vì vậy trực tiếp ôm eo Phương Yểu An rồi kéo anh vào nhà. “Làm cái gì? Quý Chính Tắc tôi báo cảnh sát đấy, buông ra nhanh!” Phương Yểu An vừa trải qua trận tình dục quá độ, đến giờ cơ thể vẫn còn rã rời, thế nhưng lần giãy giụa này lại kịch liệt đến không ngờ. Quý Chính Tắc không thể không dùng cả hai tay để chế trụ anh đạp đá lung tung, mặt cũng suýt thì ăn một quả đấm. Hắn phản xạ ngửa đầu về sau, “Thầy báo đi, thầy về nhà em sẽ để cho thầy báo.” Còn chưa ôm được người vào cửa, Quý Chính Tắc đã nhìn thấy một người đàn ông đang đi lên cầu thang, người đó nhìn Phương Yểu An rồi lại nhìn hắn, đôi mắt trợn to, “Anh Phương!? Mày làm gì thế? Mau buông anh ấy ra!” Vừa nói vừa chạy nhanh tới. Quý Chính Tắc thầm chửi “Đ*t mẹ”, mắt hắn trợn trắng, tay có chút buông lỏng. Phương Yểu An nhân cơ hội giãy ra rồi thúc cùi chỏ vào eo hắn. Chân Quý Chính Tắc mất trọng tâm, Phương Yểu An còn chưa kịp quay đầu đã thấy Quý Chính Tắc cắm đầu xuống dưới, hành lang hẹp tối đột ngột truyền tới tiếng động nặng nề và tiếng rên rỉ đau đớn. Quý Chính Tắc ôm lấy cánh tay và cuộn tròn trên sàn tầng dưới, thoạt nhìn có vẻ ngã không hề nhẹ. Chu Kỳ Minh cũng không thấy rõ chuyện gì xảy ra, hắn ta vừa mới lên thì đã thấy Quý Chính Tắc lăn xuống, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, “Chuyện này … chuyện gì đang xảy ra vậy?” Phương Yểu An đứng ở cửa và vẫn chưa hoàn hồn lại. Anh cũng không biết tại sao Quý Chính Tắc lại ngã nữa, anh thậm chí còn không dùng sức mà, sao Quý Chính Tắc cứ thế mà nhẹ nhàng lăn xuống rồi? Quý Chính Tắc nằm một lúc mới ngẩng đầu lên, hắn lạnh lùng nhìn về phía bên này, ánh mắt vô cùng dữ tợn. Hắn lảo đảo đứng dậy, không nói tiếng nào rời đi. Phương Yểu An bị trừng thì hơi sững sờ, hiện trường đột nhiên trở nên rất quỷ dị. Anh và Chu Kỳ Minh đứng trên bậc thang cao nhất của tầng trên, từ trên cao nhìn xuống Quý Chính Tắc đang bị thương phía dưới, trông sao cũng giống hai thằng cha già đầu xấu xa đang bắt nạt một đứa trẻ vị thành niên. Quên đi, nhân lúc anh còn xấu xa thì hắn đừng có mà quay lại tìm anh nữa, anh nghĩ. “Anh Phương, anh không sao chứ? Có cần báo cảnh sát không anh?” Chu Kỳ Minh cúi đầu nhìn anh. “Không sao đâu, cảm ơn cậu, sao hôm nay cậu không đi làm?” Anh nhanh chóng lái sang chủ đề khác. “À, em vừa đi công tác về, cái này.” Hắn ta mỉm cười nhấc cái túi trên tay lên, “Bánh ngọt này của họ rất ngon. Em nghĩ anh thích đồ ngọt nên mang về cho anh mấy hộp.” Túi đựng rất tinh xảo, thoạt nhìn có thể thấy là không phải tiện tay chọn bừa. Phương Yểu An chỉ nhìn thấy hai chữ bánh ngọt, còn tên cửa hàng này thiết kế quá hoa mỹ nên anh chưa nhìn được ra là gì. Chu Kỳ Minh mỉm cười, cúi đầu xuống thì thoáng thấy hai vết đỏ thẫm trên cần cổ gầy gò của anh, hắn ta giật mình, “Anh Phương, trên cổ anh…” Con ngươi Phương Yểu An co rút kịch liệt, anh bật người nhảy thẳng vào cửa nhà, cũng không cầm túi đồ hắn ta đưa cho mà chỉ nói, “Không có gì, cảm ơn cậu.” Nói xong liền mặt không đổi sắc va vào cửa. Hôm nay là thứ sáu, cả ngày cũng không có tiết dạy của anh, theo lịch dạy thì tuần nào anh cũng sẽ được nghỉ ba ngày liên tục. Lúc anh bước vào nhà cảm thấy phía dưới đau cực kỳ, anh với di động nhìn thì thấy đã qua buổi trưa, giáo viên dạy môn Hóa lớp bốn gửi tin nhắn nhờ anh dạy hộ một tiết hôm nay. Cô ấy vừa mang thai đứa thứ hai, trong thời gian có bầu đã bị động thai, trường học họ lại đang trong giai đoạn gấp rút, cho nên sẽ thường xuyên có tình huống đổi tiết hoặc dạy hộ. Nhưng hôm nay Phương Yểu An thật sự không tiện, phía dưới của anh đau dữ dội khiến anh hận không thể xách chân lên mà đi. Anh vừa định trả lời cô giáo kia là hôm nay mình không dạy được, thì đột nhiên lại bị tổ trưởng tổ soạn giáo án gọi điện đến, nói là lãnh đạo Sở Giáo dục đến dự giờ, chỉ đích danh là dự lớp bốn, nhờ anh nhanh tới hỗ trợ. Cơm trưa còn chưa kịp ăn, anh vội quàng khăn vào rồi khó khăn đi xuống lầu bắt taxi đến trường. Đến nơi mới thấy lãnh đạo Sở Giáo dục không tới dự giờ, bọn họ buổi trưa bị lãnh đạo trường lôi đi nhậu, uống quá nhiều giờ vẫn còn trên bàn nhậu chưa xuống được. Nhưng tới rồi cũng không còn cách nào khác, anh bước vào lớp bốn và nhìn thấy ghế cuối lớp trống không, Quý Chính Tắc không đến lớp, điều này ngược lại làm giảm bớt nỗi bứt rứt của anh. Lớp học diễn ra suôn sẻ, ngoại trừ cái cậu tên Đường Hựu Trung kia cứ mãi nhìn chằm chằm vào anh một cách rất kỳ quái, điều đó khiến anh vừa sợ vừa lo, tan tiết xong thì vội vã ra nhanh khỏi lớp. Phía dưới thực sự rất đau, như thể có một viên gạch được đặt bên trong và cứa dây thần kinh đau đớn của anh từng chút một. Anh thận trọng ngồi xuống, vừa chạm vào ghế lại khiến cánh mông co rút, càng thêm đau hơn, “Shsss.” Thầy Bàng mới tan lớp, vừa pha một ấm trà lớn bước vào đã liếc thấy miệng anh sưng đỏ cả lên, “Ối thầy Phương, nóng trong người hả? Miệng cũng loét cả ra rồi kìa. Mùa đông khô lắm, nên ăn bớt cay đi thầy, nào, tới đây uống chút trà hoa cúc cho bổ lại chút nào.” Ông ta chính là một tín đồ trung thành của trà hoa cúc, trong mắt ông ta thì trà hoa cúc đúng là thần dược trị bách bệnh, ông ta vừa nói vừa rót một chén cho Phương Yểu An. Phương Yểu An nhìn những bông hoa cúc vàng đang nở rộ trôi dập dờn trong chén, chúng nó đang bung nở toe toét về phía anh, thấy vậy, khuôn mặt anh cũng co rút mất tự nhiên. Bổ người? Bổ cái gì? Lấy hình bổ hình à? Không biết trong đầu nghĩ gì mà anh bỗng thấy ghê tởm cả người. Ngơ ngơ ngác ngác về đến nhà, cả ngày không ăn gì cũng không thấy đói, anh chóng mặt đau đầu bò lên giường, trong chốc lát đã ngủ thiếp đi. Anh bị tiếng chuông cửa đánh thức, ngủ đến choáng váng như rơi trong sương mù. Anh ngây ngốc nhìn trần nhà hồi lâu, cũng không biết bây giờ là buổi chiều hay đã là sáng hôm sau. Chuông cửa vẫn tiếp tục vang lên, một lúc sau anh đứng dậy rồi lắc lư đi đến cửa ra vào, cầm nắm cửa do dự một lúc rồi hỏi “Ai đấy?” Không có ai trả lời, anh hỏi lại lần nữa, “Ai đấy?” Vẫn một mảng tĩnh lặng, anh có một linh cảm xấu, thông qua mắt mèo nhìn ra ngoài cửa. Một con ngươi vặn vẹo thoáng chốc lấp đầy tầm nhìn của anh. Anh sợ hãi lùi lại một bước, khẽ kêu một tiếng “A!” Anh còn chưa hồi hồn, giữa tiếng cười đắc ý của cậu thiếu niên, anh mới nhận ra rằng người ngoài đang nhìn vào bên trong, rõ ràng là không thể nhìn được bên trong và đó chỉ là một trò đùa dọa người dở hơi. “Mở cửa.” Quý Chính Tắc cười xong thì gõ thêm vài lần nữa, “Nhanh nào nhanh nào, nếu không em hét lên đấy.” Hắn hắng giọng một cái, thế mà hét thật, “Bớ người ta, thầy Phương của trường THPT Tụng Ngôn là….” Hắn nói được một nửa, Phương Yểu An đã lập tức mở cửa ra, giận đến cứng họng, “Em!” Quý Chính Tắc đứng ngoài cửa, cánh tay trái đang bó thạch cao treo lủng lẳng trên người, trên trán còn dán một miếng băng gạc, trên mặt còn có một mảng xanh tím, trông cả người âm u lưu manh vô lại, nhưng đôi mắt lại sáng ngời và mặt mũi rất sinh động. Hắn nhếch mép cười đùa, cà lơ phất phơ trêu ghẹo, “Yo, dám mở cửa cơ đấy?” Phương Yểu An đã quá mệt mỏi rồi, giọng điệu cũng ỉu như cơm thiu chẳng có tí sức sống nào, “Em lại tới làm gì?” Quý Chính Tắc giơ cánh tay bó bột của mình lên lắc lắc, “Gãy tay rồi, em ở nhà một mình không sống nổi.” “Người nhà em đâu?” “Nhà em không có ai hết.” “Cái… Không có ai?” Anh chưa từng nghe nói về hoàn cảnh gia đình Quý Chính Tắc có gì đặc biệt. Quý Chính Tắc dường như có thể dễ dàng nhìn ra những gì anh đang nghĩ, “Họ không có ở nhà.” “Em gãy tay mà họ cũng không về chăm sóc em?” Quý Chính Tắc nhìn anh, có vẻ rất sầu não vì điều anh nói, “Tại sao họ lại phải quay về? Không phải thầy đẩy em ngã à, chẳng lẽ thầy không nên chịu trách nhiệm sao ạ?” Phương Yểu An nghẹn một hơi trong cổ họng, đầu óc như bị nước sôi đổ đầy, trong lòng phiền muộn bực dọc, “Tôi có thể thuê người chăm sóc cho em được không? Tôi không chăm sóc nổi em.” Quý Chính Tắc rất sảng khoái đáp, “Được ạ, em muốn thuê chăm sóc đặc biệt, một tháng hai mươi tám nghìn, bị rạn xương thì cần một trăm ngày, như vậy ít nhất là ba tháng.” Anh chưa từng nghe nói có người bị thương tí tẹo thế này mà phải thuê chăm sóc đặc biệt, “Đừng có ức hiếp người quá đáng!” “Sao cơ? Em bắt nạt thầy, giờ thầy không muốn chịu trách nhiệm?” Quý Chính Tắc bước tới, vẻ mặt đột nhiên thay đổi. Hắn mím chặt miệng, ánh mắt u ám và sắc nhọn như một thanh kiếm đầy sát khí, tạo cho người ta cảm giác áp chế từ mọi phía. Đây là lần đầu tiên Phương Yểu An có ý muốn đánh người như vậy, anh rất muốn đập bẹp cái tên nhóc con vênh váo hung hăng từng bước ép sát mình này, tốt nhất là đập bẹp thành một tờ giấy, sau đó vo viên lại rồi ném vào bồn cầu xả nước, cho hắn trôi thẳng đến đại dương nào đó luôn đi. Quý Chính Tắc trịch thượng nhìn anh, Phương Yểu An bị bức bách trông xinh đẹp vô cùng. Vành mắt và đôi gò má kết hợp với nhau thành một quả cầu đỏ ửng, trong mắt không biết là đang ngậm một vũng nước hay là một quả cầu lửa mà trông sóng chuyển lóng lánh như nước nhưng lại như muốn bùng cháy lên, tươi ngon sống động khiến người ta khô cả miệng lưỡi. Trái tim hắn đập thình thịch vang đội, đúng rồi, chính là góc độ này, với đôi mắt khiến lòng người phải gợn sóng nhộn nhạo đang trừng hắn qua cặp mắt kính. Toàn thân hắn đột nhiên bốc cháy và nổi lên phản ứng không hợp hoàn cảnh, quả táo Adam mắc kẹt trong cổ họng không ngừng lên xuống, hắn đang định nói gì đó. Chợt thấy Phương Yểu An mạnh mẽ nhắm mắt lại, lảo đảo thân thể, cam chịu số phận nhẹ giọng nói “Vào đi.”
Edit & Beta TreeThể loại Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, đoản văn, vườn trường, thầy trò, cao H, trạng bản gốc Hoàn 15 chươngTình trạng bản edit Hoàn thành toàn bộThời gian edit 04/02/2021 – 19/02/2021Giới thiệuMối tình vườn trường giữa học sinh Quý Chính Tắc và giáo viên Hóa học Phương Yểu một chớp mắt, là một khoảnh khắc, cậu ấy đã không thể nào xóa đi được hình ảnh người kia khỏi tâm trí của trẻ bồng bột, phấn chấn, bao tình cảm mãnh liệu đều dồn hết vào trong những rung động chớm nở, thầy giáo lạnh nhạt, không quan tâm, nhưng làm sao kiên trì lại bạn nhỏ cố chấp kia?Chính vì thế mà Quý Chính Tắc đã dần dần dung nhập vào cuộc sống của Phương Yểu ra chính anh cũng lờ mờ thuận theo cậu học trò ấy mà thôi, cũng vì anh lãnh đạm quá lâu rồi, rất khao khát tâm hồn trẻ trung, cháy bỏng của Quý Chính Tắc, cứ như là một liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa -Review cực mạnh bởi Tree đọc xong đừng khok nhé quý dị Có lẽ trong cuộc đời này các bạn đã từng gặp rất nhiều chuyện khiến bản thân thấy cảm động, tôi cũng vậy, nhưng những câu chuyện cảm động đủ khiến tôi ấn tượng đến rơi nước mắt lại rất ít, và câu chuyện này là một trong số là một câu chuyện cực kỳ cảm động về đề tài thầy trò. Cậu là một học sinh giỏi năng nổ, táo bạo và rất tốt bụng, anh là người thầy giáo trẻ tâm huyết với nghề nhưng lại bị mắc căn bệnh lãnh cảm tình dục, và căn bệnh quái ác đó đã đeo bám anh suốt nhiều năm tuổi trẻ. Trong suốt những tháng ngày học cấp ba mệt mỏi ấy, không đếm được biết bao nhiêu lần cậu đã hy sinh thời gian, sức lực và nhiệt huyết thanh xuân để gắng sức cứu người thầy của mình khỏi căn bệnh quái ác và giúp thầy nối tiếp tuổi xuân còn đang dang dở. Những tưởng làm việc tốt sẽ được báo đáp, nhưng không, cực khổ biết bao nhiêu ấy vậy mà cũng chỉ nhận được lại tiếng mắng chửi và từng trận đánh đấm của thầy. Cậu oán thầy vô tâm, thầy trách cậu bồng bột. Cậu buồn bã, cậu không cam lòng, tại sao làm người tốt lại bị đối xử như vậy? Cậu nên làm gì, tiếp tục hay dừng lại đây?
Editor Tree *** Chương 5 Lúc Phương Yểu An tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, nhưng bị rèm cửa sổ che kín nên trong phòng không sáng lắm. Giống như bị ngâm trong giấm cả đêm, toàn thân vừa ê ẩm lại vừa mềm nhũn, xương cốt cũng đều giòn tan rồi. Anh khó khăn mở mắt ra thì thấy Quý Chính Tắc đang chống đầu ngắm anh, đôi mắt hoa đào sáng ngời tràn đầy ý cười trìu mến, "Thầy dậy rồi." Anh nhắm mắt rồi lại mở mấy lần, mắt đột nhiên mở to, những ký ức mơ hồ không rõ đêm qua như vô số mảnh thủy tinh tràn vào trong đầu, sống lưng anh cứng đờ, "Em..." Nụ cười của Quý Chính Tắc càng tươi hơn, "Sao ạ? Thầy có đói không?" Nhịp tim của Phương Yểu An đập nhanh đến mức như sắp vượt qua tải trọng của tim. Anh đã làm cái gì, anh và Quý Chính Tắc đã làm cái gì? Anh cùng với Quý Chính Tắc – là một người đàn ông, là học sinh của anh và mới mười bảy tuổi – quan hệ tình dục. Quý Chính Tắc như thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, hắn uể oải gật đầu, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng đều rất tỏa nắng, "Vâng, chúng ta đã làm tình." Bị nói trực tiếp như vậy càng khiến anh thêm xấu hổ. Phương Yểu An nhanh chóng sụp đổ, đầu óc tràn đầy hình ảnh mình không biết ngượng mà ôm chặt lấy Quý Chính Tắc nói ngứa ngáy, anh đau đớn không chịu nổi, "Em, em xuống ngay, xuống ngay cho tôi! Cút ra!" Anh gần như hét lên. Quý Chính Tắc cũng không sợ hãi, hắn chậm rãi rời khỏi giường, cảm thấy bất lực, "Được rồi." Phương Yểu An thấy hắn trần như nhộng, khi thấy dương vật thô dài ngạo nghễ nằm sau đống lông đen của hắn thì ngượng chín cả mặt, "Em làm gì thế! Mặc quần áo vào!" Anh nhắm mắt giấu mặt vào ga trải giường, sau gáy đỏ bừng. Quý Chính Tắc tặc lưỡi, lôi quần lót trong đống quần áo bên giường ra rồi mặc vào, trong lúc mặc vô tình kéo cuốn sách trên bàn xuống. Hắn nhặt nó lên và thấy đó là cuốn "The same and not the same" của Roald Hoffman[1], "Sao thầy vẫn đọc quyển này?" [1] Roald Hoffman sinh ngày 18 tháng 7 năm 1937 là nhà hóa học lý thuyết người Mỹ đã đoạt Giải Nobel Hóa học năm 1981. Hiện nay ông giảng dạy ở Đại học Cornell tại Ithaca, New York. Phương Yểu An nghe hắn sột soạt hồi lâu, đợi đến khi hắn mặc xong mới quay đầu nhìn, kết quả là thấy hắn chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn toàn bộ thân trên đều trần trụi, cu bự trong quần gồ lên thành một đống. Anh lại vùi đầu vào ga giường, vừa giống một con đà điểu vừa giống một đứa trẻ lên tiếng chất vấn, "Em quản tôi?!" Trong đầu anh đã hỗn loạn đến rối tung rối mù, nhất thời thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Quý Chính Tắc cũng không lên tiếng, hắn lại cầm cuốn "The same and not the same" kia lên, hai người hiểu ý mà im lặng trong bầu không khí khó xử này. Mãi đến tận khi anh ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng ngập ngừng thăm dò lên tiếng, "Em..." Bấy giờ Quý Chính Tắc mới đặt sách xuống, như thể vẫn luôn đợi anh cất lời. Hắn nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực, rất thản nhiên nói, "Ừm, thầy nói đi."
Tràn ngập là có rất nhiều, đến mức như bao phủ, che lấp hết cả bề đầu bài thơ tràn ngập chất duy first half of the poem is suffused with xúc động khi thấy khát vọng về tâm linh sâu sắc hơn, sự cứu chuộc và ân sủng tràn ngập bài thơ như thế is thrilling to see how the desire for deeper spirituality, redemption, and grace suffuse the số từ đồng nghĩa với suffuse- chật kín fill The office was filled with reporters.Văn phòng chật kín các phóng viên.- lan toả pervade A smell of stale cabbage pervaded the air.Một mùi bắp cải ôi thiu lan toả trong không khí.
Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Editor Tree *** Chương 2 Bắt đầu thời kỳ anh đi đâu cũng sẽ gặp phải Quý Chính Tắc, từ hành lang, cầu thang cho đến canteen và văn phòng, thậm chí đến cả cửa nhà vệ sinh cũng gặp. Hắn cậy vào vóc dáng cao to của mình mà chặn kín đường đi của anh, đôi khi còn không chỉ có mình Quý Chính Tắc, mà theo sau còn có hai cậu học sinh nữa, một cậu béo béo tròn tròn luôn treo bộ mặt cười tí ta tí tởn tên là Lâm Diệu, cậu còn lại rất ít khi nói chuyện tên là Đường Hựu Trung. Bực bội nhất là đi ngang qua cửa lớp bốn, cái kiểu học sinh bá đạo có tiếng nói thế này là khó đối phó nhất. Ngày nào đi tới anh cũng phải bước nhanh qua câu “Chúng em chào thầy ạ!” đồng thanh long trọng này. Quý Chính Tắc thường xuyên chạy đến văn phòng của anh để hỏi đôi ba vấn đề. Văn phòng tập thể nhỏ ở cuối hành lang trên tầng hai chỉ có ba người ở, trong đó có anh. Giờ học khác nhau cho nên các giáo viên khác cũng không hay ở đây, vì vậy anh càng cảm thấy khó đối phó hơn khi chỉ có một mình. Vóc người Quý Chính Tắc vừa cao vừa rắn rỏi, hắn sẽ đứng phía sau ghế của anh và cong người xuống, một tay chống xuống bàn, tay kia vịn vào thành ghế. Khoảng cách này nguy hiểm và rất bức bách khiến anh gần như bị khóa chặt trong vòng tay mạnh mẽ của cậu thiếu niên. Anh ghét việc Quý Chính Tắc cứ cố ý dán vào lỗ tai anh mà nói, nó khiến anh vừa ngứa vừa buồn, chỉ cần hơi thở hắn phun tới sẽ khiến toàn thân anh tê dại. Không biết bị dính lấy bao nhiêu lần, rốt cuộc anh cũng nói thẳng với Quý Chính Tắc, “Em không thể đến hỏi giáo viên lớp em được sao? Tôi không rảnh.” Quý Chính Tắc ôm lấy quyển sách, cười đến là xấu xa, nhưng lại nói với vẻ vô tội, “Sao lại thế vậy thầy, không phải học sinh lớp thầy thì không được hỏi bài thầy sao ạ? Em là người hễ không hiểu là sẽ hỏi, em cứ tưởng là đạo đức người thầy của thầy có thể bao dung bất kỳ học sinh nào chứ, thì ra là không được ạ?” Thầy Bàng vừa đi pha trà về, nghe thấy vậy thì vội bước nhanh tới khai sáng cho thầy giáo trẻ có lối suy nghĩ lệch lạc nghiêm trọng về cách dạy học của mình này, ông tận tình khuyên nhủ, “Ôi chao thầy Phương à, học sinh tới hỏi bài không phải là tốt sao? Gì mà lớp em lớp tôi, đây là giữa thầy và trò nha. Thanh niên đừng nóng giận như vậy mà, tới đây nào, uống chút trà hoa cúc cho giải nhiệt nào.” Phương Yểu An bị phản một đòn, hệt như bị ứ nghẹn trong cổ họng. Anh nhìn vẻ đắc ý không hề che giấu của Quý Chính Tắc thì nghiến răng nghiến lợi, lại càng không muốn uống cái gì mà trà hoa cúc hoa vàng kia. “Theo thuyết lực đẩy lẫn nhau của các cặp electron ở lớp hóa trị… Lực Van der Waals giữa các phân tử ảnh hưởng đến nhiệt độ sôi của tinh thể phân tử… S3 có khối lượng phân tử tương đối lớn và lực Van der Waals liên phân tử mạnh, và điểm nóng chảy của nó cao hơn rất nhiều so với nhiệt độ của carbon dioxide.” Anh ngước mắt lên nhìn Quý Chính Tắc, “Em đã hiểu chưa?” Anh biết loại đề này Quý Chính Tắc chắc chắn biết làm, cả hai chẳng qua đang vờ dạy vờ học mà thôi. Quý Chính Tắc hiểu rõ gật đầu, lòng bàn tay tự nhiên như ruồi mà phủ lên bàn tay đang cầm bút của Phương Yển An, “Là như này đúng không, thầy nhìn xem.” Vừa bị hắn chạm tay, Phương Yểu An đã nhanh chóng rụt tay lại, giống như một con chim bị giật mình hoảng sợ, “Em làm gì vậy?!” Quý Chính Tắc sững sờ, cúi đầu nhìn vào mắt anh, “Thầy đoán xem?” Phương Yểu An tránh né ánh mắt của hắn, cứng rắn nói, “Em đang quấy rối tôi.” “Không phải đâu ạ.” Quý Chính Tắc ngừng vài giây rồi bỗng bật cười, “Em đang tán thầy đấy.” Hô hấp Phương Yểu An hơi ngừng lại, “Tôi sẽ nói với giáo viên chủ nhiệm của em.” Khi nói ra lời này, trông anh thật giống một nhóc học sinh tiểu học muốn đi mách lẻo với thầy cô của mình. “Được ạ, tốt nhất là nói với cả hiệu trưởng luôn đi, hiệu trưởng chính là mợ của em. Đi nói đi thầy, thầy nói sao cũng được hết á, dù sao chắc chắn em cũng chẳng hề hấn gì đâu.” Hắn nhướn mày, khóe môi hơi nhếch như thể đang khiêu khích. Phương Yểu An nhất thời không phân biệt được đây có phải là một trò đùa dai hay không. Dưới sức ép của một cậu trai đang tuổi thiếu niên, anh thế mà không thể phản đòn được chút nào, bị đánh đến trở tay không kịp. Anh đã từng gặp phải tình huống như này, hơn nữa hàng năm còn xảy ra không ít. Chuyện học sinh cấp ba sinh ra cảm tình với giáo viên trẻ tuổi là một chuyện khá bình thường, ngay cả khi anh không phải là một giáo viên có sức lôi cuốn đặc biệt gì, thì khuôn mặt này của anh đúng thật đã thu hút rất nhiều hoa đào không cần thiết đến cho anh. Đối phó với những trường hợp thế này, anh vẫn luôn dùng biện pháp mạnh để giải quyết dứt gọn, hoặc là từ chối thẳng hoặc là liên hệ với giáo viên chủ nhiệm lớp đó. Tuy đó không phải là một phương pháp hay ho gì, nhưng tuyệt đối là phương pháp rất hiệu quả. Có điều, Quý Chính Tắc lại là ngoại lệ, đặt những biện pháp trên vào hắn dường như đều không thể thực hiện được. Ăn trưa quá no, anh no đến mức thấy buồn ngủ, muốn đánh một giấc trên bàn làm việc, kết quả là ngủ đến tận chiều, lúc tỉnh lại thì hai giáo viên khác trong văn phòng đã không thấy đâu, chỉ còn sót lại mình anh ở đây. Do gục đầu xuống bàn lâu nên cổ và lưng anh đã tê cứng đau nhức, anh đứng dậy vươn vai vặn eo và thả lỏng chút cơ thịt. Rèm trong văn phòng che nắng quá tốt khiến căn phòng nom tối tăm âm u và rất bí. Anh bước tới kéo rèm ra, ánh nắng vàng của buổi chiều mùa thu thoáng chốc dội vào người anh, không quá gắt cũng không quá nóng, chính là một màu vàng óng sáng sủa lấp lánh rất dễ chịu. Anh nghe thấy tiếng cổ vũ chói tai và cuồng nhiệt của các nữ sinh dưới lầu. Sân bóng rổ trong trường cấp ba là nơi không bao giờ yên tĩnh vắng vẻ, luôn đầy ắp những chàng trai với vóc người khỏe mạnh năng động và tràn đầy sức sống tuổi trẻ. Anh nhìn thấy tâm điểm ánh mắt của tất cả mọi người, chàng trai rắn rỏi cao ráo ấy nhảy lên thật cao, cánh tay dài nhẹ nhàng tung lên, trái bóng trên không trung tạo thành một đường vòng cung đẹp mắt và rơi gọn vào rổ, một cú ném bóng ba điểm. Tiếng hoan hô càng lớn càng vang hơn, sự cuồng nhiệt của đám đông khủng khiếp đến mức như thể chỉ cần hắn ghi một bàn thắng nữa thôi là có thể khiến cho tất cả mọi người có mặt trải qua một trận sảng khoái tinh thần đỉnh cao. Bất luận như nào, anh đều rất ngưỡng mộ sức sống tuổi trẻ này, nó bừng bừng khí thế, mặc sức làm liều và không bao giờ cạn kiệt. Có mười nghìn khả năng bọn họ chính là đang sống trong thời thanh xuân ngọt ngào như kẹo bọc đường. Quý Chính Tắc bỗng chợt quay đầu và nhìn thấy anh trên cửa sổ tầng hai. Hắn ngẩng đầu huýt sáo thật vang, hướng trên lầu hét to, “Hey, thầy Phương ơi!” Cậu thiếu niên cao ngất một tay đập bóng, một tay vẫy vẫy về phía anh, cười dịu dàng cất tiếng, “Nhìn lén em hả?” Chẳng hiểu sao mà phải mất một lúc lâu anh mới định thần lại khỏi tia sáng từ đâu chiếu tới và nụ cười rạng rỡ của hắn, anh ngượng chín cả mặt, tay chân luống cuống vội vã kéo rèm lại. Lâm Diệu đánh một phát vào lưng Quý Chính Tắc, “Diễn xong chưa mày? Cũng bao lâu rồi, suốt ngày quậy thầy ấy không mệt hả?” Quý Chính Tắc ném quả bóng rổ xuống sân bóng sau lưng, kẹo cao su trong miệng dần dần tan đi vị ngọt. Hắn nhìn cánh cửa sổ đã đóng chặt nơi ấy, đôi mắt u ám không rõ ràng, cũng chẳng biết mình đang cười vì điều gì, “Chơi tiếp thôi.” Phương Yểu An nghĩ, có lẽ là mình thực sự đã bị ánh sáng của tuổi thanh xuân chọc vào mắt rồi. Ngày hôm sau vừa dậy đã thấy mắt có vấn đề, khóe mắt trái hơi sưng lên, còn hốc mắt thì sưng đỏ đau nhức. Ban đầu anh cũng không quan tâm lắm, đến hôm thứ sáu lúc đang đánh răng bỗng thấy bên trong khóe mắt hình như cũng sưng đỏ, ấn vào thì rất đau, cũng không có cách nào đeo được kính. Thứ bảy anh tới bệnh viện, bác sĩ nói là các tuyến cục bộ bị viêm. Bác sĩ kê cho anh một lọ thuốc mỡ Ofloxacin và dặn phải chú ý đến tình trạng của mắt. Lúc anh ra viện thì trời đã bắt đầu mưa, càng vào cuối thu trời lại càng lạnh, mưa tạt vào người anh cái lạnh thấu xương. Tuy nhà anh cách bệnh viện không xa, nhưng nếu lần này mà bị mắc mưa thì chắc chắn sẽ bị ốm một trận. Mưa rất to, thế nước cũng rất dữ dội, cứ ào ào trút xuống không ngừng. Trước cửa bệnh viện có rất nhiều người đang đứng, tất cả cũng đều thấy sợ trước trận mưa này, có khả năng rất khó để bắt được taxi. Không thể làm gì khác hơn là lại quay vào trong và ngồi trên băng ghế dài trong sảnh thanh toán của bệnh viện để chờ cơn mưa qua đi. Anh bắt đầu nhàn rỗi xem tin tức xã hội nhạt toẹt nhưng lại có thể kích các bên tham gia thảo luận trên di động, các bình luận trong bài đang cãi tới cãi lui, thoạt nhìn như thể ông nào cũng biết rõ mười mươi hơn chính người trong cuộc. Trời mưa lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy bí bách khó chịu, sau khi xem tin tức xong thì anh cảm thấy đầu càng đau hơn, anh vươn tay xoa xoa ấn đường, đột nhiên thấy trước mặt có một đôi giày bị nước mưa vẩy ướt. “Yo, thầy Phương đây mà, sao mà trùng hợp thế nhỉ.” Giọng nói quen thuộc thấm đẫm nụ cười đểu cáng vang lên. Phương Yểu An ngẩng đầu, y như rằng lại nhìn thấy khuôn mặt luôn treo nụ cười nhạt đó. Anh bỗng nhiên sinh ra cảm giác sợ hãi khó hiểu với một cậu trai nhỏ hơn mình hơn một con giáp, vì vậy mất tự nhiên quay đầu đi. Ánh mắt Quý Chính Tắc sắc bén, hắn “Ấy” một tiếng rồi hỏi, “Mắt thầy sao vậy? Có phải là giấu em xem bậy bạ gì không?” Còn không phải là nhìn cái đồ hư hỏng không có lớn nhỏ nhà cậu à. Anh không trả lời, mà chỉ hỏi ngược lại “Em tới bệnh viện làm gì?” “Chuẩn đấy, em không đau không ốm thì tới bệnh viện làm gì nhỉ? Thầy đoán xem.” Hắn cầm chiếc ô trên tay lên, nở nụ cười như có như không, “Đi thôi thầy, em đưa thầy về nhà.” “Không cần.” “Không cần? Trận mưa này một lúc cũng không dừng được đâu thầy. Bên ngoài thì tranh taxi đến vỡ đầu chảy máu, thầy ngồi đây thì biết khi nào mới đến lượt? Đi thôi, tiện thể mượn nhà vệ sinh của thầy tắm phát, mưa xối tí mà da em cũng nhăn nhúm cả rồi.” Anh nhìn ống quần ướt đẫm của Quý Chính Tắc, phát bực nói, “Sao em không về nhà em mà tắm?” “Câu này của thầy đúng là vô lương tâm, còn không phải là đến đón thầy à. Thầy cứ trơ mắt nhìn em bị ốm thế sao?” Nhà của Phương Yểu An là một căn hộ nhỏ ba phòng ngủ rộng chưa đến 100 mét vuông, nói là to thì hơi quá mà nói là nhỏ cũng hơi miễn cưỡng, căn hộ được trang trí theo kiểu cổ xưa. Phương Yểu An ngồi bất động trên sofa, trong phòng vệ sinh truyền ra tiếng nước chảy róc rách, giống như cơn mưa xối xả bên ngoài. Anh tâm phiền ý loạn, thế nào mà lại đưa người về nhà rồi. Anh gần như bị Quý Chính Tắc ôm tha lôi cả một đường, hễ anh hơi nghiêng người sang bên kia thì sẽ bị Quý Chính Tắc kéo trở lại, “Thầy định đi đâu? Sợ em như này là muốn đi hai ngả hả?” Phương Yểu An mất tự nhiên đến mức đôi tai đỏ bừng, “Em đừng ôm tôi như vậy có được không?” “Em làm thế để che mưa cho thầy mà, thầy nhìn tay em này, toàn là nước không, ô cũng đâu có lớn gì cho cam, thầy an phận chút đi. Hơn nữa,…” Hắn bật cười, hạ thật thấp giọng mà nói, “Em sẽ không ăn thầy đâu.” Tiếng nước chảy trong phòng tắm dần dần ngừng lại, anh vội đứng dậy đi mở tủ lạnh. Hình như tuần trước anh đã mua ít đồ uống, có thể dùng để tiếp đãi cậu học sinh mà anh không hề muốn tiếp đãi chút nào này. Bởi không biết nấu ăn nên anh rất ít khi vào bếp, hơn nữa cũng không có thói quen ăn vặt, vì vậy trong tủ lạnh ngoài sữa chua ra thì chẳng còn mấy thứ, chỉ có ít trứng gà cùng mì gói và ít đồ đông lạnh. Anh nghe thấy cửa phòng vệ sinh mở ra, tiếng bước chân càng ngày càng gần. Trong lòng anh hiện lên một tia căng thẳng và càng tăng lên theo khoảng cách ngày một gần hơn, anh bối rối đến độ muốn chui tọt vào tủ lạnh mà trốn. Người đứng phía sau anh đứng im, hơi nước nóng ẩm tràn ngập không khí, một cánh tay từ phía sau lưng đột nhiên duỗi tới và chống lên cửa tủ lạnh. Với một cú huých vai, anh bị giam chặt giữa cánh tay Quý Chính Tắc và tủ lạnh, suýt chút nữa thì dính vào trong ngực hắn, cặp kính mắt trên mặt anh cũng bị hơi nóng tỏa ra từ cậu thiếu niên hun cho mờ sương khói. “Thầy, em có một vấn đề mong thầy chỉ bảo được không?” Giọng nói như ngâm trong nước, xào xạt êm dịu mà khẽ khàng. Anh gần như có thể cảm nhận được tiếng vang nơi lồng ngực Quý Chính Tắc khi mà hắn nói, anh cố gắng giữ bình tĩnh, “Em nói đi.” “Thầy có tin vào tình yêu sét đánh không?” Không gian nhỏ hẹp khiến anh nóng cả ruột, anh có linh cảm đây là một câu hỏi gài bẫy anh, anh quay đầu sang phía khác, “Không tin.” “Chậc, vậy cũng thật là không công bằng.” Hắn cúi đầu, lại ép tới gần thêm mấy phần, gần đến mức Phương Yểu An không thể tránh đi được nữa, đành phải ngẩng đầu đối mặt với hắn, “Dựa vào đâu mà em lại yêu thầy ngay từ cái nhìn đầu tiên, mà thầy thì lại không chứ?” Dứt lời, hắn cúi đầu hôn lên mặt anh.
tràn ngập nguy cơ