Làm sao anh có thể biết được rằng tôi đã trưởng thành như thế nào-" "Ta đã theo dõi cậu từ khi cậu còn tấm bé," Haru cắt lời. "Ta đã theo dõi cậu từ khi cậu còn ngồi gọn trong vòng tay cha và những lúc cậu đi hái hoa cùng mẹ. Sao tôi có thể thích cậu ta được cơ chứ « Chương Trước Quản Lý Chương Tiếp » Tên gốc: 我怎么可能喜欢他 Tác giả: Mặc Tây Kha || 墨西柯 Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Tình cảm, Vườn trường, Cường cường, Thanh mai trúc mã, Tương ái tương sát, 1v1, Học bá Biên tập: Nhóm Cổ Lãng Nguyệt Hành (wp tieuyeutinhnghich) Tình trạng: Hoàn (138 chương + 4 phiên ngoại) ——- Cơ thể tôi được thanh lọc và tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng. Các chứng đau nửa đầu, viêm khớp, và bệnh phụ khoa mà tôi mắc phải đều đã biến mất. Chúng ta làm thế sao có thể nói là liên quan đến chính trị? Việc Đảng xúi giục nhân dân dùng bạo lực nổi dậy Tôi đã đi xem mắt, và cuối cùng cũng hiểu được lý do thực sự khiến họ muốn tìm một người vợ ở tuổi xế chiều". Một trong những người đàn ông cô Xuyên đã đồng ý hẹn gặp là chú Giang. Chú Giang năm nay 66 tuổi, sau khi vợ mất, chú muốn tái hôn và đang tìm một Nếu cần thì tôi chú thích cụ thể hơn từ 1-2 trang là được chứ gì. Cái vấn đề bạn đang nêu là bạn nghi ngờ Felo trích sai hoặc là không có sách, tôi có thể hiểu được nhưng tới giờ nếu lý do xóa vẫn là chú thích 2 trang liên tiếp, tôi lặp lại yêu cầu là hãy pDqRKY. Gần đây, trường trung học cấp 3 Phong Tự đang bận rộn với hai việc kỳ thi cuối kỳ và bữa tiệc liên hoan viên thể thao thì nhiều hơn một việc nữa là huấn luyện mùa thường Nhiễm Thuật không thi đấu chính thức, trong đội tennis là “Cục tạ dự bị” lúc này lại bị Âu Dương Cách kêu rời đi giúp đỡ việc sắp xếp tiết mục của bữa năng nhảy múa của Nhiễm Thuật tốt nên rất nổi là trường trung học tư nhân, học sinh có nhiều sở thích, lớp năng khiếu cũng nhiều. Tuy nhiên ở phương diện này, Nhiễm Thuật vẫn rất nổi tiếng, thậm chí còn được các học sinh khác gọi là “đại thần”.Vũ đạo của Nhiễm Thuật rất giỏi, xếp đội hình cũng rất tốt. Nhiều lớp muốn biểu diễn nhưng vũ đạo gặp phải khó khăn, hoặc không ổn chỗ nào thì có thể cải thiện bằng cách hỏi ý kiến ​​của Nhiễm này khiến Nhiễm Thuật gần đây rất bận rộn, cũng không đến tham gia đội tennis nay, Nhiễm Thuật bất ngờ đến đội tennis, giơ tay lén ngoắc ngoắc Tang Hiến liếc nhìn cậu ta một cái, không thèm để ý tiếng trước anh vừa bị mắng xong, đến bây giờ vẫn còn ôm thù Thuật chỉ đơn giản chạy đến, kéo Tang Hiến vào phòng thay Hiến chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo, hỏi “Có việc gì không?”“Cậu, cậu có thể cho tôi mượn thêm ít tiền được không?” Nhiễm Thuật nhỏ giọng hỏi, vẻ mặt có chút rối rắm, không chừng cũng cảm thấy việc liên tục vay mượn của cậu rất mất mặt.“Hả?” Tang Hiến nhướng mày “Không phải nói là có thể xài một thời gian sao?”Nhắc đến chuyện này, Nhiễm Thuật liền tức giận “Tôi, tôi vì cô em kia xài một khoản… Chơi game đập không ít tiền vào đấy, kết quả người không đuổi tới tay, tiền cũng mất theo.”Nhiễm Thuật đã quen với việc tiêu tiền như nước. Vốn tưởng mẹ mình chỉ cắt tiền tiêu vặt của mình trong một thời gian, không ngờ lần này lại tàn nhẫn như thế. Nếu cậu không giúp đỡ khuyên bảo Tùy Hầu Ngọc thì mẹ cậu cũng không cho cậu tiền, đoán giờ chắc cũng không kiên trì được bao lâu không còn tiền, cậu không còn cách nào khác ngoài con đường đi tìm Tang Hiến.“À… nhưng mà, tôi vừa bị mắng nên bây giờ không vui.” Tang Hiến khó khăn nói.“Cơ ngực của cậu rất tuyệt!” Nhiễm Thuật nói, còn chân thành giơ tay like một cái.“To thì dễ xệ.”“Không, không đâu, lực hút của trái đất cũng không chống lại được sức hấp dẫn của cậu.”Tang Hiến được lấy lòng liền hỏi “Cậu cần bao nhiêu?Nhiễm Thuật dơ hai ngón tay Hiến gật đầu, cuối xuống nhắn một tin nhắn rồi nói “Tìm tài khoản lần trước tôi đã đưa cho cậu, nói nơi cậu cần tiền đến cho anh ta là được.”“Được rồi!” Nhiễm Thuật lập tức vui vẻ “Chờ tôi. Tôi đi độ kiếp thành công sẽ lập tức trả tiền cho cậu.”“Ờ. ” Tang Hiến cầm vợt lên rồi bước ra Thuật gửi tài khoản cho quản gia nhà họ Tang, chưa đến năm phút sau cậu liền nhận được tin nhắn chuyển khi nhìn thoáng qua, định đặt điện thoại trên tay xuống quay lại hỗ trợ sắp xếp vũ đạo, nhưng càng nghĩ lại càng thấy sai nên lại lấy điện thoại ra định vay hai mươi vạn nhưng quản gia nhà họ Tang lại gửi đến hai trăm lặp đi lặp lại mấy lần “Một, mười, một trăm …”Đúng vậy, hai trăm nhóc này giàu thiệt nha! Cho mượn nhiều tiền như thế cũng không chớp mắt lấy một Thuật còn chưa bước ra khỏi sân tennis. Cậu nhìn thấy Tùy Hầu Ngọc khoác chiếc áo khoác một bên vai, rời khỏi sân Mạch cầm cái quần đuổi theo cậu, la to “Ngọc ca, mặc thêm cái quần nữa vào đi.”Tùy Hầu Ngọc cuối cùng không có kiên nhẫn hỏi “Chậc, cậu có thấy phiền hay không?”“Lạnh lắm! Cái chân nhỏ nhắn đáng yêu này của cậu rất dễ bị lão hóa khớp.”“Tôi đi một chút rồi quay lại, không cần phiền phức vậy đâu.”Nhiễm Thuật thấy Tùy Hầu Ngọc sốt ruột như vậy, liền vội vàng chạy tới hỏi “Ngọc ca, có chuyện gì vậy?”Tùy Hầu Ngọc rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu ta ở đây, liền hỏi “Sao cậu lại ở đây?”“Tớ, tớ tới để lấy đồ.”Tùy Hầu Ngọc cũng không hỏi nhiều, giải thích”Ngải Mộng Điềm gây chuyện bên kia. Tớ bảo Tô An Di qua khống chế sự việc, kết quả lại thành Tô An Di lại đánh nhau hộ Ngải Mộng Điềm, tớ phải tới xem thế nào. ““Tô An Di lại đánh nhau?” Nhiễm Thuật nghe xong cũng rất lo lắng, vội vàng chạy về phía ký túc xá nữ sinh với Tùy Hầu xuống lầu ký túc xá nữ, bọn họ lại thấy lo lắng trong lòng rất vô ích, nam sinh không được vào ký túc xá nữ, chỉ có thể đứng dưới lầu thấp thỏm lo Mạch lợi dụng lúc này liền bắt Tùy Hầu Ngọc mặc một chiếc quần thể thao vì sợ cậu bị chỉ có hai người bọn họ dám ở dưới lầu ký túc xá nữ công khai làm chuyện Thuật cầm điện thoại di động của mình, liên lạc với những cô gái mà cậu quen, nhờ họ đi qua xem thế họ đợi ở dưới lầu hơn mười phút trước, Tô An Di mới cùng Ngải Mộng Điềm đi xuống, đi theo còn có mấy nữ sinh mà Nhiễm Thuật gọi cô gái đi cùng chào Nhiễm Thuật, Nhiễm Thuật mỉm cười và nói với họ “Mời, mời các cậu uống trà sữa.”Bọn họ chỉ là thuận tiện giúp đỡ, cũng không ở lại quá lâu liền rời Ngải Mộng Điềm ra khỏi cửa còn ôm tóc, đi tới chỗ Tùy Hầu Ngọc tùy tiện nói “Không có việc gì, tớ điều tra ra được là ai làm, bọn nó cũng thừa nhận. Tớ liền giải quyết cho xong luôn.”Tùy Hầu Ngọc nhìn Ngải Mộng Điềm nhắc nhở “Rụng hết tóc rồi kìa.”Ngải Mộng Điềm hoảng sợ sờ sờ đỉnh đầu, sờ xong cái kia mảng hói kia liền chửi “Đánh nhau mà lại đi giựt tóc cơ à!”Có thể thấy rằng bọn họ đánh nhau vô cùng khủng Hầu Ngọc nhìn về phía Tô An Di hỏi “Cậu không sao chứ?”“Không sao, bọn họ không phải đối thủ của tớ.” Tô An Di bình tĩnh trả Hầu Ngọc tuy tức giận nhưng lại bất lực, hỏi “Tớ muốn cậu đi ngăn lại, tại sao cậu lại đánh chung với cậu ấy chứ?”“Không phải là cậu thích cậu ấy à? Cậu ấy bị bắt nạt, tất nhiên tớ đương nhiên phải giúp lại chứ.” Tô An Di vô cùng không hiểu hỏi lại Tùy Hầu Hầu Ngọc thở ra một hơi, không muốn nói nữa, trợn tròn mắt. Những gì đã xảy ra trước đó cũng không thể giải thích rõ ràng hết Mộng Điềm nhìn một hồi, hiểu ra, liền bật cười giải thích nguyên nhân cho bọn tính nói Tùy Hầu Ngọc đã biết cô bị trêu chọc, nhưng lại không nói, tiếp tục nói chuyện bản thân mình điều tra Mộng Điềm tính cách bình thường cũng không tốt, đôi khi làm cho người khác rất ghét, cô cũng thừa nhận điểm ấy. Ví dụ như cô không nhìn nổi người khác “giả bộ”, cô mà “giả bộ” chắc chắn không nói quá hai này cô gái trêu chọc Ngải Mộng Điềm bị Ngải Mộng Điềm bóc mẽ khi đang khoe khoang khoác lác, không nhịn được liền trở về suy nghĩ tìm cơ hội trả thù, vì vậy mới nghĩ ra cách Mộng Điềm có tính hung dữ. Sau khi biết ai làm, kết thúc giờ tự học buổi tối liền chạy tới đánh nhau với đối khi đi, cô đã gửi một tin nhắn cho Tùy Hầu Ngọc nói là cô đang đi đánh nhau, sau đó thể hiện ra khí thế anh hùng không chịu Hầu Ngọc sợ cô gặp chuyện không may bèn nhờ Tô An Di giúp ngăn cô lại, nhưng Tô An Di lại và giúp cô đánh nhau, đánh còn ác hơn cả Ngải Mộng Điềm, trong nháy mắt liền hạ gục một nữ sinh trong ký túc không có mấy nữ sinh mà Nhiễm Thuật gọi tới, Tô An Di chưa chắc sẽ dừng giải thích đến đó còn đặc biệt nhấn mạnh “Tô An Di đánh nhau giỏi thật đấy! Thật sự rất đẹp trai!! Tôi xem đến ngớ cả người ra!”Nhiễm Thuật nghe xong xoa mặt nói nhỏ với Tô An Di “Trời ạ, cái tật xấu ngốc nghếch bảo vệ này có thể sửa hay không? Kêu cậu đi ngăn cản cậu lại lao vào đánh giúp là thế nào? “Tô An Di buồn bực “Tôi tưởng Ngọc ca thật không dễ dàng mới thích một người, chúng ta phải che chở chứ.”Tùy Hầu Ngọc lại cảm thấy Tô An Di luôn luôn làm cậu an tâm cũng dần bắt đầu làm cho người khác không yên tâm Hầu Mạch lắng nghe, nét mặt của hắn dần dần sụp trước ghen đến nỗi hắn phải đi PK với giấm chín Sơn Tây*, hóa ra là hiểu lầm?*Tên một loại hỏi tâm trạng của hắn lúc này như thế nào, nếu cái hồ nhân tạo trong trường còn chưa rút nước thì giờ hắn sẽ đi ra đó mà nhảy Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch rời đi tạo tiếng động rất lớn, làm cho các thành viên trong đội quần vợt nghĩ rằng có gì đó không ổn, liền bỏ cả vị trí mà đi đến khi tụ tập lại, phát hiện sự việc đã được một mình Tô An Di giải quyết xong, bọn họ đứng trong gió lạnh, có phần ngượng đám người chuyện bé xé ra khi họ chuẩn bị rời đi, một nhóm người khác đi tới. Nam sinh đi đầu hung hăng hỏi cô gái vừa đi xuống “Ai bắt nạt cậu?”Cô gái nhìn quanh một vòng thì thấy Tô An Di và Ngải Mộng Điềm, giơ tay chỉ một cái “Là nó!”Nam sinh kia hùng hổ đi tới cùng một đám người, lúc thấy đội hình ở đây chợt khựng cái khác chưa nói, hơn hai mươi ba mươi nam sinh cao trên một mét tám đúng cùng một chỗ, đội hình này rất có sức uy là trong đám người kia lại còn có Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch, điều này còn thêm đáng sợ Mộng Điềm và Tô An Di giống như hai đóa hoa vàng. Hai cô gái đứng trước một đám con trai, không chút e ngại mà nhìn bọn họ, lại còn rất xinh nam sinh hung hãn kia chính là bạn trai của cô gái đó. Vốn dĩ anh ta đến tìm gây hấn, nhưng khi gặp nhóm người như vậy, anh ta liền thay đổi thái độ rồi nói với bạn gái “Anh đã nói không được trêu chọc người ta mà, em lại không nghe. Em, em đi xin lỗi người ta đi.”“Ngay từ đầu không phải anh cũng tham gia sao? Nói anh em của anh không đuổi theo Ngải Mộng Điềm thật mất mặt…” Cô gái vô cùng khó hiểu liền hỏi ngược lại.“Anh làm sao biết mấy cái tính toán của bọn nữ sinh tụi em làm gì? Mau xin lỗi đi. Xem như không có chuyện gì xảy ra.”Cô gái miễn cưỡng lên tiếng xin lỗi “Tôi xin lỗi…”Ngải Mộng Điềm xem xong mỉm cười, nói “Ừm, được rồi. Nếu cậu không giúp thì tôi cũng không quen biết họ, vì vậy cảm ơn cậu nhá!”Những câu này còn gây khó chịu hơn, cô gái kia tức giận đến nghiến răng cuối cùng cáu quá mà quay lại trên sinh lại đi theo họ xin lỗi một lần nữa, sau đó mang theo anh em mình cũng xám xịt mà chạy người đều có thể hiểu được, chuyện này được phân chia xong Mộng Điềm cảm thấy rất hả giận “Tuyệt vời.”Tùy Hầu Ngọc thở dài “Tại sao nữ sinh mấy người còn hiếu chiến hơn bọn tôi chứ?”Sau khi Ngải Mộng Điềm nghe xong liền khó chịu “Cái gì mà mấy người? Chỉ có thể nói là tôi, tính cách như tôi làm như người khác rất ghét cậu biết không? Tôi không thể đại diện cho toàn bộ nữ sinh được đâu.”“Cậu còn thấy tự hào?”“Tôi chính là tôi, mẹ tôi cũng hay tức giận với tôi.”Khi Tùy Hầu Ngọc thấy cả hai người không sao liền yên tâm nói “Vậy thì các cậu cứ nghỉ ngơi đi, tôi phải quay lại tập luyện đây.”Tô An Di nhẹ nhàng đáp “Ừ, ngày mai cái áo khoác được định chế riêng sẽ giao đến đây. Sau giờ tập thể dục buổi sáng nhớ đến sân tennis để thử quần áo.”“Được.”Tô An Di trở về phòng ngủ, Ngải Mộng Điềm ngay lập tức đuổi theo, quấy rầy Tô An Di để xin ID cô gái đã tiến vào khu ký túc xá, đội tennis cũng chuẩn bị rời đó, họ nhìn lên trên, nhận ra rằng họ đang đứng giữa hai tòa nhà ký túc xá nữ. Lúc này có rất nhiều người đứng từ cửa sổ hoặc ban công nhìn bọn họ, khiến nhóm người đi đường đều cảm thấy rất bối ngoại trừ hai Mạch hỏi Tùy Hầu Ngọc một cách cay đắng “Ngọc ca, sao cậu không nói ra chân tướng với tôi, như vậy tôi cũng sẽ không phát cáu chứ.”“Ai mà biết cậu như bị điên, trong mắt tôi nó chỉ là một chuyện nhỏ.”“Huhuhu, bây giờ trong lòng tôi khó chịu quá, tim đau quá, cậu xoa xoa cho tôi đi.”“Cậu đừng làm phiền tôi!”“Ngọc ca, tôi trách oan cậu rồi, tôi phải làm sao đây? Tôi nên đi mua sầu riêng quỳ thôi…”“Cậu ngậm miệng lại là tôi đã rất cảm ơn cậu rồi.”Hầu Mạch dính lấy Tùy Hầu Ngọc như bánh nhân đậu trở về phòng huấn luyện. Thấy cậu chuẩn bị cởi áo khoác liền giúp cậu cởi áo khoác, còn rất tự nhiên đi tới giúp cậu cởi quần ra, cậu sợ tới mức né tránh hết lần này tới lần khác, cuối cùng tự mình cởi khi cậu đứng dậy, Hầu Mạch liền đưa cây vợt thực sự bất lực với Hầu cậu nhìn về phía Hầu Mạch, Hầu Mạch lập tức giơ tay nói “Tôi thề, tôi sẽ không ghen lung tung nữa, được không?”“Đi đi.”Sau đó Nhiễm Thuật lại xuất hiện, thở dài nói “Ngọc ca, tiệc liên hoan đôi, hội Du Thời Việt giống như muốn đến đây, nói là muốn gặp cậu một chút. “Tùy Hầu Ngọc nghe được cái tên này liền rất khó chịu nói” Hắn đến đây làm gì? Cậu khuyên hắn đừng đến, nếu không thì tớ sẽ đánh hắn đấy.”“Hắn cằn nhằn với tớ liên tiếp mấy ngày rồi, tớ cũng rất phiền.”“Chặn lại đi.”Hầu Mạch đứng một bên không hiểu hỏi “Ai cơ? “Chỉ nghe phát âm tên, Hầu Mạch còn tưởng là một cô Thuật trả lời “Tôi, trước đó tôi có kể rồi nha. Là cái người ở trường trung học Thanh Tự theo đuổi Ngọc ca, chính là học bá của trường đấy.”Hầu Mạch nghe xong cau mày “Bị đánh đến mức vào viện ý hả?”“Cũng không thể nói thế… Nói chung là lúc Ngọc ca đánh hắn, hắn không có đánh trả lại.”Hầu Mạch “…”So về tình cảm thì hắn thua rồi à?Hình như hắn có đánh trả Tùy Hầu Ngọc lúc hai người đánh nhau nhỉ?Kể cả hòa nhau hắn cũng không nhường Tùy Hầu Ngọc nhiều lắm…Chả lẽ cái người Du Thời Việt này rất cưng chiều Tùy Hầu Ngọc hay sao?Mới đầu Tùy Hầu Ngọc cũng coi như không có gì, nên Du Thời Việt mới ngày càng lấn đến lúc phát hiện Hầu Mạch có chỗ không đúng thì Tùy Hầu Ngọc mới quay lại nhìn nhìn thì không sao, nhìn thoáng qua liền bị ánh mắt chua ngoa của Hầu Mạch làm cho sợ hãi không dám đối mặt với thề của tên này giống như đánh rắm, hoàn toàn vô dụng. Chân trước vừa nói không ghen nữa, chân sau liền ghen đến bay cả Thuật nhìn bộ dạng chua ngoa của Hầu Mạch vui vẻ rời Hầu Ngọc bất đắc dĩ điều chỉnh cổ tay áo, lén nhìn Hầu Mạch, thấy hắn ỉu xìu như hoa loa kèn. Miệng đều mím lại, cụt hứng mà ngồi dựa vào cửa sổ, ánh mắt u oán nhìn ra ánh trăng bên lúc lại thở dài một Hầu Ngọc thực sự rất bất lực. Thanh niên Hầu Mạch đang bị mắng mà vẫn vui tươi hớn hở, trốn ở trong chăn vội vàng đánh chữ trả lời vô như nước Nếu như cậu không ngủ được thì lên đây, tôi chừa chỗ cho cậu rồi sữa đậu viên hung dữ Ừ, nhưng để tôi thử xem vô như nước Thế tôi ngủ trước sữa đậu viên hung dữ Mạch gạt khóa màn hình rồi đặt sang bên cạnh. Từ khe hở giữa những thanh chắn ở giường trên nhìn xuống giường dưới phía đối diện, hắn thấy Tùy Hầu Ngọc hình như vẫn còn đang chơi điện chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng từ điện thoại đang chiếu lên mặt Tùy Hầu Ngọc, chóp mũi và ngọn tóc của cậu phát ra ánh sáng xanh tĩnh lặng mà đẹp đẽ. Ngón tay lướt từng hồi, hẳn là đang xem cái gì Mạch híp mắt, rất muốn xem xem Tùy Hầu Ngọc đang xem cái gì, không hiểu vì sao mình lại tò mò nhiều đến mà rất nhanh sau đó hắn đành bỏ cuộc, nằm ngửa lên tiếp tục chìm vào giấc Hiến đứng bên giường, chống nạnh nhìn lên giường trên, hơi do Diệc Hành cũng dậy rồi, sau khi nhanh chóng tắt chuông báo thức thì ngồi dậy, nhìn thấy hai người đang ngủ ở đối diện liền trở nên bối còn không phải là lưỡng tình tương duyệt à?Tại sao Tùy Hầu Ngọc lại ngủ ở đối diện mình nữa rồi?Tang Hiến chỉ vào giường trên hỏi Đặng Diệc Hành “Tao có nên gọi cả hai dậy một lúc không?”Đặng Diệc Hành lấy tay vuốt mặt một cái, gật đầu hưởng ứng “Đúng thế, Ngọc ca cũng là người một nhà cả mà, cùng nhau ra ngoài tập thể dục buổi sáng thôi.”Tang Hiến muốn vươn tay đẩy Tùy Hầu Ngọc tỉnh dậy, vừa giơ tay lên liền do dự, lại hỏi Đặng Diệc Hành “Tao chạm vào cậu ấy chắc là không phù hợp lắm nhờ?”. Truyện đề cử Sắc Tình Khó Cưỡng Hầu Mạch có cái nết hơi gắt gỏng sau khi ngủ dậy, dậy rồi cần phải ngồi lại một lát, bằng không nhất định sẽ chẳng vui vẻ quả lại mở to mắt nhìn Tùy Hầu Ngọc đang nằm bên cạnh mình, sau khi nuốt một ngụm nước bọt liền ngửa người ra sau theo bản năng, sợ sau khi mình ngủ một đêm mồm thối hương bay ra xông người ta ngạt đây ngủ lúc nào vậy trời?Sao có thể không một tiếng động như thế? Hắn không cảm nhận được chút nào Mạch chống người ngồi dậy, còn chưa hồi phục được tinh thần đã thấy Đặng Diệc Hành đang khoác chăn nói “Đại sư huynh, nếu bọn mày muốn ngủ cùng nhau thì mày dọn xuống giường dưới luôn đi cho vuông, đỡ cho Ngọc ca mỗi tối phải leo lên giường trên, quá vất vả.”Giọng điệu còn vô cùng chân nghe cứ sai sai chỗ nào ấy Hiến đưa điện thoại cho Hầu Mạch xem “Tao mua cho mày cái màn ngủ như này nhá, có thể quây giường của bọn mày lại, bọn tao sẽ không nhìn thấy được bọn mày đang làm gì bên trong, đừng để phát ra âm thanh là không sao hết…”“Cút!” Hầu Mạch nhanh chóng ngắt lời Tang Hiến không trả lời, bắt tay vào lục tung đồ đã lên để tìm gì đó. Chẳng bao lâu đã lôi ra một cái thước dây, bắt đầu đo chiều dài chiều rộng chiều cao của giường bọn Mạch nhìn lũ bạn tốt “ân cần” của mình, khóc không ra nước này thật sự không thể nào giải thích hắn vẫn vươn tay đẩy nhẹ Tùy Hầu Ngọc, hiển nhiên là cái nết gắt ngủ của Tùy Hầu Ngọc còn nhiều hơn hắn, lập tức lật người một cái, nhíu mày tiếp tục Mạch cảm thấy bản thân không thể coi là một người nhát gan được, nhưng mà cũng không dám gọi lại lần thứ ngồi nghĩ một lúc, dứt khoát đi xuống bằng cách trèo qua giường của Đặng Diệc Hành ngay bên cạnh, sợ chạm phải Tùy Hầu Ngọc lại làm cho cậu tức khi xuống liền đến cạnh giường Nhiễm Thuật, đánh thức Nhiễm khi Nhiễm Thuật mang vẻ mặt không tình nguyện rời giường, Hầu Mạch còn nói với cậu ta “Cậu đi gọi Ngọc ca dậy đi, tôi đi rửa mặt đây.”Nhiễm Thuật mới dậy, chưa phản ứng kịp với việc tại sao Hầu Mạch đã xuống giường rồi, Tùy Hầu Ngọc vẫn ở trên giường Hầu Mạch ngủ chưa dậy, mơ mơ màng màng đi đến gọi Tùy Hầu Ngọc “Ngọc ca ơi, dậy thôi.”Nhiễm Thuật vươn tay đẩy đẩy Tùy Hầu Ngọc, sau đó liền bị Tùy Hầu Ngọc đập vào tay một ngơ ngác nhìn Tùy Hầu Ngọc, thấy Tùy Hầu Ngọc ngồi dậy nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn về phía cậu.“Mình, mình tập thể dục buổi sáng thôi.” Nhiễm Thuật giải thích.“Ờ…” Tùy Hầu Ngọc phục hồi tinh thần lại rồi xuống giường, lại quay đầu nhìn Nhiễm Thuật “Tớ đánh cậu à?”“Đánh cái bộp.”“Tớ mua skin cho cậu nhé.”“Ừ ừ.” Nhiễm Thuật thật ra không để ý, ngáp một cái rồi ra khỏi phòng học sinh thể dục sau khi dậy sớm cũng rất chật học sinh vì ngủ thêm một lát, sau khi dậy không kịp rửa mặt, ra tập thể dục luôn. Chờ thể dục buổi sáng xong mới lại về phòng ngủ rửa mặt, nếu có thời gian mới lại đi ăn của đám Hầu Mạch đã coi như là dậy rất sớm nhưng cũng không có đủ thời gian sửa soạn kỹ lưỡng hoàn nhất là có Tùy Hầu Ngọc xuống tầng mà tóc vẫn chưa sấy khô thể dục của Tùy Hầu Ngọc và Nhiễm Thuật sau khi giặt sạch thì phơi một buổi tối trên sân thượng là khô người họ vẫn là lần đầu tiên mặc bộ đồ thể dục này, thấy rất mới đồ thể dục màu đen này mặc lên người hai bọn cậu, thật sự được tăng thêm chút khí thế, đặc biệt là khi cùng một đám học sinh ban thể dục bước đi đồng bộ xuống cầu thang, cùng đi về một hướng, một đám đi đường lảo đảo lắc lư “không khép được chân” thì rất là khí không biết còn tưởng đang kéo bè kéo lũ đi đánh nhau ấy hàng ngũ, Hầu Mạch giúp hai người bọn cậu điều chỉnh vị trí, Tùy Hầu Ngọc ở chính giữa đội hình, còn Nhiễm Thuật ở hàng cuối người trong đội này đều chơi tennis, không giống với các đội khác điền kinh còn có nam sinh cao trên một mét bảy, nhưng mà trong đội tennis thì Nhiễm Thuật vinh dự trở thành một trong những người lùn này làm Nhiễm Thuật cảm thấy rất chi là tủi lúc Nhiễm Thuật đang rất không vui thì Hầu Mạch dặn dò cậu “Nếu mà không theo kịp thì cũng đừng chạy nữa, cứ từ từ thôi.”“Xem thường ai đấy? Lúc tôi tập nhảy có thể luyện cả ngày.” Nhiễm Thuật ưỡn ngực, trả lời một cách vô cùng quật Mạch lơ đãng trả lời lại “Lợi hại đó.”Chờ Hầu Mạch đi rồi, Nhiễm Thuật mới hỏi Đặng Diệc Hành ở hàng phía trước “Chạy bao nhiêu mét thế?”“Tùy tình hình, thời điểm khác nhau cường độ khác nhau. Nếu mà nói dạo gần đây thì sáng sớm chỉ cần chạy 2000 mét là được, đội điền kinh chạy 4000 mét.”“Là, là được?” Từ này làm Nhiễm Thuật hoảng hốt.“Đúng rồi đó, có lúc phải thực hiện leo núi 5000 mét mới chân chính là đau khổ tột cùng kìa, đôi khi là 3000 mét, đôi khi còn phải nhảy ếch.”Nội dung thể dục buổi sáng hôm nay là chạy 2000 mét, thực hiện xong có thể đi ăn đối với Nhiễm Thuật lần đầu tiên tham gia thể dục buổi sáng mà nói thì cái này thật sự hơi Hầu Ngọc chạy xong phần của mình thì đi đẩy lưng Nhiễm Thuật, cậu mới kiên trì được đến cuối khi giải tán, Nhiễm Thuật chạy đến nỗi mặt đỏ bừng, đi theo Tùy Hầu Ngọc hùng hùng hổ hổ oán người khác đều đang làm mấy động tác giãn cơ đơn giản, chỉ có hai người bọn họ ủ rũ đi đến nhà Mạch đi đến, làm mẫu cho hai người “Làm theo tôi này, như vậy cơ bắp mới không bị căng cứng, sau này trước khi tập thể dục buổi sáng cũng có thể tự mình giãn cơ một lần.”Sau khi Tùy Hầu Ngọc làm xong mấy động tác theo Hầu Mạch, cậu liền để ý thấy Hầu Mạch cứ nhìn chằm chằm vào mình.“Nhìn cái gì đấy?” Tùy Hầu Ngọc khó chịu hỏi.“Tóc cậu bay hết lên kìa” Hầu Mạch nói rồi giơ tay đè lại tóc Tùy Hầu Ngọc, kết quả vẫn không ấn xuống Tùy Hầu Ngọc xuống tầng lúc tóc vẫn chưa hoàn toàn khi cùng chạy 2000 mét, tóc cậu trực tiếp xù lên luôn, toàn bộ tóc ở đằng trước đều dựng lên. Lượng tóc của cậu vốn dĩ đã nhiều, lúc này quả thực là xù thành một quả cầu lông, thoạt nhìn giống như một nhúm giẻ chùi nồi bằng thép không theo trật tự Mạch đưa tay kéo Tùy Hầu Ngọc đến nhà ăn, để Nhiễm Thuật giúp Tùy Hầu Ngọc lấy cơm, còn hắn đưa Tùy Hầu Ngọc đến chỗ ngồi ngồi lấy trong túi ra một chai nước khoáng, vặn nắp, đổ một ít nước ra lòng bàn tay rồi ấn lên đỉnh đầu Tùy Hầu Ngọc, vuốt đầu tóc xù ngược xù xuôi của Tùy Hầu Ngọc Mạch nỗ lực vuốt xuống, sau khi nhấc tay lên lại thấy ngọn tóc của Tùy Hầu Ngọc vểnh tiếp tục nỗ lực vuốt xuống, nhấc tay, ngọn tóc lại một lần nữa kiên cường chổng lên trời.“Cậu như thế này là vì quăn bẩm sinh hay là lớn lên rồi tóc mới thành đống lò xo vậy?” Hầu Mạch dứt khoát bỏ tay Hầu Ngọc lấy điện thoại mở camera trước ra nhìn tóc mình, cũng dùng tay vuốt vuốt, trả lời “Tôi cũng chịu rồi, như này thật sự là đã tỉa mỏng đi rồi đấy, nhưng mà chưa đến hai ngày sau lại mọc nhiều lắm cho mà xem.”Nhiễm Thuật bê khay thức ăn đến, đặt lên bàn, nhìn thấy động tác của Hầu Mạch tự dưng lại cảm thấy chua loét “Tôi chưa bao giờ dám đụng vào tóc của Ngọc ca như vậy luôn á…”Hầu Mạch buông tay ra, thấy cái đầu xù của Tùy Hầu Ngọc có vẻ đã đỡ hơn nhiều, cười ha ha hỏi “Sao thế?”“Tôi mà chạm vào cậu ấy lâu thì dễ ăn đập lắm.” Nhiễm Thuật chia bữa sáng của cậu ta và Tùy Hầu Ngọc ra, đặt trước mặt bọn Hầu Ngọc nhận ra Nhiễm Thuật có chút triệu chứng của việc ăn giấm, lập tức giải thích “Chỉ vuốt tóc tí thôi.”“Ờ…” Nhiễm Thuật cúi đầu ăn bao lâu sau, Tang Hiến cũng bê bữa sáng của Hầu Mạch qua đây, đặt trước mặt Hầu đúng là phân công lao động rõ nữa không cần Hầu Mạch dặn, Tang Hiến cũng tự giúp hắn lấy Thuật ăn mấy miếng rồi hỏi “Học sinh ban thể dục các cậu ăn bao nhiêu cũng không tốn tiền à?”Đây vẫn là lần đầu tiên cậu được trải nghiệm việc đi lấy cơm lại không cần quẹt thẻ cơm, chỉ cần mặc bộ đồ thể dục này vào, đến cửa dành riêng lấy cơm là được.“Chuẩn luôn!” Đặng Diệc Hành trả lời cùng lúc đó ngồi xuống, nói với Nhiễm Thuật và Tùy Hầu Ngọc “Không có bộ thể dục này thì đều là lớp 10, bọn nó sẽ không được miễn phí.”“Bọn, bọn nó không phản đối à?” Nhiễm Thuật hỏi.“Cái này do trường Phong Hoa chúng tôi truyền lại, bây giờ hợp nhất thành Phong Tự rồi thì cũng không còn chuyện như vậy nữa đâu, có cách nào được chứ. Hai người các cậu đều đang được ăn ké từ huấn luyện Vương đó, nếu không cũng không có đãi ngộ này đâu.”Hầu Mạch cảm thấy cháo chưa đủ loãng, đổ thêm ít nước khoáng vào cháo, trộn đều một lúc rồi nói “Lúc đầu Phong Hoa dùng chiêu đãi ngộ đặc biệt làm mánh lới quảng cáo, giành học sinh thể dục với trường trung học Đông Thể, trường thể thao của tỉnh, đặc biệt là với môn tennis. Miễn giảm học phí, chỗ ở, đồng phục, một ngày ba bữa cơm đều miễn phí hết, chỉ vì chiêu mộ bọn tôi đến.”Tùy Hầu Ngọc vươn tay định lấy trứng gà trong khay, kết quả Hầu Mạch đã lấy trước, giúp cậu bóc vỏ Hầu Ngọc cũng không từ chối, hỏi “Vì sao phải cấp thiết đến thế?”“Trọng tâm của trường bọn tôi là lớp quốc tế, đi du học thì tennis nhiều cơ hội hơn, vậy nên trường bọn tôi rất chú trọng đến môn tennis. Trường còn muốn chiêu mộ một số tuyển thủ có thực lực, đấu ra thành tích, như thế cũng dễ dàng cho việc tuyển sinh sau này. Huấn luyện viên Vương cũng là huấn luyện viên được đặc biệt mời đến, được nhà trường quan tâm chăm sóc đặc biệt. Năm ngoái thành tích của đội tennis bọn tôi vô cùng xuất sắc nên cũng không cần phải mời chào học sinh kiểu vậy nữa, thừa dịp sáp nhập trường liền hủy bỏ cái đãi ngộ đặc biệt này luôn.”Hầu Mạch đặt trứng đã bóc vỏ vào khay thức ăn của Tùy Hầu Ngọc, sau đó tự bóc cho Hầu Ngọc nhìn xung quanh, cầm trứng gà lên ăn một vực trường Phong Hoa của trường bọn họ chỉ có học sinh lớp mười và lớp mười một, bộ đồ thể dục này còn dành riêng cho học sinh ban thể dục lớp mười một, thật sự trông bọn họ đặc biệt nhất sinh ban thể dục cũng có một khái niệm rất đơn giản, đã mặc bộ đồ thể dục này thì chính là người một khi Tùy Hầu Ngọc ăn xong trứng gà, vừa bưng bát lên định húp miếng cháo thì nghe thấy Nhiễm Thuật u oán hỏi “Trứng gà người ta bóc cho ăn có ngon không?”Tùy Hầu Ngọc suýt nghẹn khi nghe cái giọng oán phụ Thuật nhanh nhẹn bóc vỏ trứng của mình, đặt trước mặt Tùy Hầu Ngọc “Ăn!”Tùy Hầu Ngọc húp được miếng cháo xong thì lặng lẽ hai đều là bạn từ nhỏ, không thể tiêu chuẩn kép Hầu Ngọc hiếm khi kinh sợ như vậy. Dương Tương Ngữ bị những lời lẽ nghe có vẻ lễ độ của Hầu Mạch làm cho tức đến mức cả người run lên, phải tự bấu chặt vào đầu gối mình mới có thể tiếp tục giữ được bình Tùy Hầu Ngọc đã nói trước đây, Dương Tương Ngữ nóng nảy dễ giận, động tí là nổi khùng nơi làm việc, bà còn được coi như là làm việc quyết đoán, sấm rền gió cuốn. Nhưng nếu sớm chiều ở chung với kiểu người nóng tính như vậy thì đó chính là một loại tra ta ít nhiều gì cũng có phần khinh thường và chán ghét Hầu Mạch, nói chuyện càng không thèm khách khí “Cậu nói chuyện với tôi kiểu gì thế?”“Tất cả những gì dì đã làm trước đây có cái nào đáng để người khác tôn trọng không? Con thấy dì cũng lớn tuổi rồi, hơn nữa còn là mẹ của bạn trai con nên mới khách sáo với dì vậy thôi.” Hầu Mạch vẫn mỉm cười như cũ nhưng trong mắt lại không hề có chút ý cười cười, cái này là hắn tự mình luyện Tương Ngữ tức điên lên, mặt mày dữ tợn rít lên với Hầu Mạch, mắng hắn không có giáo dưỡng, chửi hắn là đồ đồng tính ghê tởm, không biết lễ phép.“Thằng chó này! Mày tưởng mày giỏi giang lắm à, có còn biết nói tiếng người không đấy? Tao không đáng được tôn trọng? Mày có biết thu nhập một năm của tao là bao nhiêu không? Biết bao nhiêu người làm cả đời cũng chẳng có được thành tựu như tao, thế mà tao còn không đáng được tôn trọng à, mày giỏi đến đâu rồi? Vẫn phải ăn bám tiền của gia đình chứ gì? Trước mặt tao thì mày còn không bằng quả rắm!”Quay đầu lại bắt đầu mắng Tùy Hầu Ngọc “Tùy Hầu Ngọc mày có còn lương tâm nữa không?! Hả? Bản thân mày có bệnh, liên lụy tao đến mức nào mày có tự biết được không? Đến giờ vẫn còn rước phiền phức cho tao nữa! Những gì mày làm chẳng có cái nào là bình thường, ngày nào cũng phát điên đánh nhau! Bây giờ còn làm đồng tính cơ à! Mày cho thế là thời thượng lắm tiên tiến lắm à? Mày thấy vui chưa? Rồi mày sẽ mang đủ loại bệnh, tính đến giờ là vừa thần kinh vừa AIDS, còn thêm cả đống bệnh lây qua đường sinh dục rồi đấy! Tại sao trên đời lại có loại người như mày nhỉ? Tởm muốn chết!”Hầu Mạch chỉ nhìn bà, tưởng tượng ra trong những năm tháng ấy Tùy Hầu Ngọc đã phải sống chung với người mẹ này như thế đó vươn tay nắm lấy tay Tùy Hầu Ngọc, từng chút từng chút gỡ bàn tay đang siết chặt của cậu ra, lồng những ngón tay của mình vào bàn tay cậu để trấn an cậu, để cậu đừng nóng Dương Tương Ngữ chửi mệt rồi, Hầu Mạch lại đẩy cốc nước đến trước mặt bà, nói “Giờ con nói được chưa?”Dương Tương Ngữ nghiến răng cười khẩy “Mày muốn nói gì nữa?”“Chứng hưng cảm không phải bệnh tâm thần, cũng không phải cậu ấy muốn vậy. Hơn nữa, cho dù là di truyền bẩm sinh hay lớn lên mới hình thành, chứng hưng cảm của cậu ấy chắc chắn là do dì và bố của cậu ấy tạo ra. Hai người không những không có cảm giác áy náy mà còn cảm thấy cậu ấy làm liên lụy mình. Con không thấy cậu ấy hận hai người đã gây ra bệnh này bao nhiêu mà chỉ thấy hai người oán trách cậu ấy thôi, dựa vào đâu ạ?”Hầu Mạch nói năng có khí phách, câu chữ rõ ràng, giọng điệu vô cùng vững vàng, thậm chí chẳng hề bị mấy lời vừa rồi của Dương Tương Ngữ ảnh hưởng, vẫn thong thả điềm tĩnh như Tương Ngữ nhất thời cứng Mạch chẳng thèm quan tâm, tiếp tục nói “Sau khi tái hôn, cháu không biết chú kia cho dì uống bùa mê thuốc lú kiểu gì mà đến cả con trai mình cũng không tin. Con trai dì là người như thế nào, có vẻ như dì hoàn toàn chẳng hiểu gì. Sau khi dì thấy cháu và cậu ấy ở bên nhau, có phải là thở dài một hơi, cảm thấy rằng cậu ấy đang lừa dối dì không? Tiếc quá cậu ấy không lừa ai cả, chỉ có dì vừa gặp phải một người đồng tính hoặc song tính lừa kết hôn thôi. Bây giờ việc dì nên làm không phải là trút giận lên con trai mình mà là cẩn thận một chút, dùng hết khả năng gìn giữ đống tài sản của mình đi, nói cho cùng thì tài sản của dì hiện giờ cả đống người kiếm cả đời cũng không nổi mà.”“Mày còn hùa theo nó bịa chuyện nữa cơ à? Muốn làm cho tao không rảnh quản chúng mày đúng không?” Dương Tương Ngữ hỏi lại.“Dì cũng đang nghi ngờ rồi, không phải sao? Vì sao còn muốn cố hết sức phủ nhận? Là vì không muốn thừa nhận mình đã trải qua hai cuộc hôn nhân không thành công sao? Hay là không muốn thừa nhận thất bại của bản thân mình?”“Tao thất bại?” Dương Tương Ngữ chỉ vào mình, trợn mắt lên hỏi.“Đúng rồi, dì thất bại, là một người mẹ không đủ tư cách, thậm chí còn không có nổi một tình thân đúng nghĩa, cũng không có một tình yêu đặc biệt tốt đẹp. Sự nghiệp của dì có lẽ cũng thành công đấy, chỉ có điều… năm nay cháu 17 tuổi, thu nhập hằng năm từ thi đấu cộng thêm học bổng là hơn hai mươi vạn, dì năm 17 tuổi đứng trước mặt cháu muốn làm rắm còn không được. Ôi, xin lỗi, cháu nói quá đáng quá, làm gương xấu mất rồi, sau này cháu sẽ chú ý hơn, sẽ không vì sự nóng nảy của mình mà làm ảnh hưởng đến tố chất của cậu ấy.”Ném đá giấu tay, xin lỗi bóng gió, thật ra là đang ngầm đối lại chan chát những lời nói ác độc của Dương Tương Ngữ, cơ bản bà ta chỉ là một tấm gương Tương Ngữ tức giận đến mức cầm lấy chiếc gạt tàn trên bàn muốn đánh Hầu Mạch, bị Hầu Mạch tóm được cổ Mạch đoạt lấy gạt tàn đặt xuống và nói “Một lời không hợp là đánh người ngay, thật ra dì giống cậu ấy lắm đấy chứ. Tính tình hai người giống nhau nhưng cậu ấy may mắn hơn dì, gặp được người thật lòng thích mình.”“Rồi sao, còn muốn nói nói với tao là tình yêu của bọn mày vĩ đại lắm hả?”Hầu Mạch thản nhiên thừa nhận “Vâng, bọn cháu ở bên nhau thì cần phải chuẩn bị tâm lý nhiều hơn người bình thường nhiều. Bị bệnh như dì nói là do sinh hoạt cá nhân không có chừng mực, cháu và cậu ấy một lòng một dạ đến già, sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì đâu. Chỉ có điều, dì nhắc nhở cháu nhưng thật ra dì nên đến bệnh viện kiểm tra một chút đi, cháu không dám chắc sinh hoạt của chú nhà dì có chừng mực hay không đâu.”“Ông ấy không như vậy!” Dương Tương Ngữ quát lên.“Tìm một thám tử tư điều tra một chút cũng có thể có được sự an ủi về mặt tâm lý mà. Nếu thật sự lấy được chứng cứ, dì cũng có thể nhân lúc còn sớm mà chuẩn bị cho tốt. Thật sự không tra được gì cũng không sao cả, dì cẩn thận thực hiện mấy biện pháp phòng ngừa trong sinh hoạt cá nhân là được rồi.”Dương Tương Ngữ tức phát khóc, đàm luận về chuyện sinh hoạt cá nhân với một thằng ranh ở thế hệ sau, còn là bạn trai của con trai mình khiến đầu óc bà ta ù ù hết cả lên. Tức đến mức không nói được gì, thế nên hằn học nhìn về phía Tùy Hầu Hầu Ngọc đang uống nước, thấy mẹ đang nhìn mình thì hỏi “Nói xong chưa?”“Ý mày là gì?” Dương Tương Ngữ hỏi.“Con không muốn nói chuyện với mẹ lắm đâu, nên là, nói xong rồi thì con đi trước.” Tùy Hầu Ngọc vừa nói vừa đứng dậy, kéo góc áo của Hầu Mạch “Mình đi thôi.”“Tùy Hầu Ngọc!” bà lại quát.“Tha cho con đi, mẹ cũng được tự do, con cũng không liên lụy đến mẹ nữa, có được không?” Tùy Hầu Ngọc lại nói câu này, thậm chí còn mang theo ý cầu độ muốn thoát khỏi bà của Tùy Hầu Ngọc từ lâu đã rất rõ ràng rồi, mỗi một lần nói ra những lời này là một lần làm ngực bà đau đớn dữ đến lúc gặp mặt lại chẳng lần nào khống chế được tính khí của Tương Ngữ nhìn theo bọn họ rời đi, sau khi cánh cửa đóng lại, cùng với tiếng vang của cửa, cơ thể bà cũng khẽ run lúc lâu sau, bà bắt đầu bưng mặt khóc, khóc đến mức càng lúc càng suy Hầu Ngọc quay về phòng thay đồ ngồi xuống, chán nản ngẩng đầu nhìn bóng đèn dây tóc, biểu cảm thơ thẩn, cũng không biết là loại cảm xúc Mạch thì vẫn đang đứng bên cạnh cậu, lấy ngón tay chọt vào má cậu “Đừng có mặt ủ mày ê nữa, ngoan, đừng tức giận.”Tiện thể xoay đầu cậu lại – nhìn lâu vào đèn dây tóc ảnh hưởng mắt ngẩng đầu nhìn Hầu Mạch “Có phải anh cũng thấy bà ấy rất khủng khiếp không?”“Sống chung với người mẹ như vậy chắc em phải chịu đựng nhiều lắm?”“Ừ, sau khi bị bà ấy ghét bỏ, đã nhiều lần lắm rồi em đứng trên ban công nhìn xuống dưới lầu, nghĩ hay là thôi buông xuôi hết cho rồi, không còn liên lụy đến họ nữa, em cũng được giải thoát.”Hầu Mạch nghe xong hốt hoảng gần chết, cuống cuồng nắm lấy tay cậu an ủi “Vô lý quá rồi, không thể có ý nghĩ như thế được, em cũng đâu có sai.”“Ừ… em vẫn tiếp tục kiên trì, em cảm thấy em bây giờ đã rất mạnh mẽ rồi. Nhưng giờ gặp lại bà ấy thì vẫn cứ sinh ra một loại cảm giác ức chế. Phải nói thế nào đây…”Cậu thở ra một hơi, như muốn thải ra hết sự vẩn đục trong cơ thể, cũng đồng thời thở ra hết tất cả những cảm xúc tồi tệ lại lần nữa mở miệng “Nhìn thấy bà ấy, đầu em liền căng ra, thậm chí sẽ bị ù tai, giống như cứ đến gần bà ấy thì sẽ nghe được tiếng bà ấy mắng chửi em. Sự quản lý của bà ấy giống như một tổ kén nặng nề, nhưng thứ khi bà ấy xé ra đâu phải là một đôi cánh. Bà ấy thậm chí còn muốn chặt đứt tứ chi em, trói em vào trong kén, để em chỉ có thể nhìn bà ấy, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.”Hầu Mạch vươn tay ôm Tùy Hầu Ngọc vào lòng, thâm tình mà ôm cậu “Không sao đâu, sau này có anh đồng hành cùng em rồi, anh sẽ luôn bên cạnh em, có chuyện gì chúng ta cùng nhau đối mặt.”“Ừ” Tùy Hầu Ngọc đặt cằm lên vai hắn, trả lời với giọng mềm mềm dính dính, thậm chí hơi có chút tủi thân.“Được rồi, quay về chuyện chính.”“Ừ.”“Muốn ăn gì?”Rốt cuộc Tùy Hầu Ngọc cũng cười rồi, đẩy Hầu Mạch ra nghĩ một lát rồi trả lời “Cơm gà hầm nấm đi.”“Anh làm cho em nhé? Giờ mình về nhà à?”“Thôi, để đến tối rồi ăn, trưa nay thì ăn tạm cái gì đi, buổi chiều vẫn còn một tiết, lát nữa em muốn đi mua ít đồ.”“Được, anh cũng muốn đi mua quần áo.”“Được đó.”Lần đầu tiên Hầu Mạch đi dạo mua đồ với Tùy Hầu Ngọc, cả quãng đường không nắm tay nhau, chỉ sánh vai bước dù vậy, hai nam sinh cao ráo đẹp trai đi bên nhau cũng cực kỳ thu hút sự chú ý, rất nhiều người qua đường phải liếc nhìn họ vài hôm đó, Hầu Mạch đã mua ba bộ quần áo, một chiếc quần này cũng là khó khăn lắm mới gặp được một cái vừa vặn, tóm lại là dựa theo độ dài của chân hắn để mua quần, lưng quần nào cũng sẽ rộng hết hồn, rất khó tìm được cái nào mặc Hầu Ngọc thì mua một chiếc một chiếc Mạch nhìn thấy Tùy Hầu Ngọc đi vào đại lý 4S liền vươn tay kéo lại không cho vào “Ngọc ca, em cũng đâu có bằng lái, em đến đây làm gì?”Đại lý 4S Là đại lý bán ô tô chuyên nghiệp, cung cấp dịch vụ trọn gói gồm bán hàng Sale, dịch vụ Service, phụ tùng Spare part và khảo sát phản hồi từ khách hàng Survey“Không có bằng lái thì không được mua chắc?”“Em muốn thi bằng lái xe à?”, tim Hầu Mạch sắp vọt lên tận cổ họng, theo lý thuyết mà nói thì hơn một tháng nữa là Tùy Hầu Ngọc đủ 18 tuổi rồi, có thể thi lấy bằng lái, nhưng mà, Tùy Hầu Ngọc thật sự không thích hợp để lái xe Hầu Ngọc nhìn hắn hỏi “Sao em không thi được?”“Em thật sự lái xe trên đường, không đến một giây là Déjà vu luôn nhỉ? Em có thể chịu đựng được việc trước mặt em có một cái xe khác không? Lỡ mà có người chạy vượt xe em, em không được đua luôn với người ta đâu nhé? Ngọc ca, trước mắt em đừng xem làm gì, thật sự cần xe thì để anh đi học, em không cần học, anh làm tài xế riêng cho em, lúc nào gọi là đến liền.”Déjà vu từ ngữ mạng ở Trung Quốc, xuất phát từ anime Nhật “Initial D”. Những lúc nhân vật chính đua xe đến cao trào thì sẽ phát đoạn nhạc trong đó có câu nghe giống như déjà vu“Dì biết lái xe không?” Tùy Hầu Ngọc thuận miệng hỏi.“Mẹ anh á? Mẹ anh biết.”“Mua về rồi để cho bà lái nhé.”“Không phải em muốn mua xe cho mẹ anh đó chứ?”“Cho dì thì đoán là dì không nhận đâu, cho nên anh cứ nói là lúc em đi học thì không lái xe, để ở trong nhà cũng chẳng có ích gì, cứ để cho dì lái đi, chứ không mùa đông đi xe điện thì lạnh biết mấy. Hơn nữa có xe rồi đi mua đồ ăn cũng tiện, dì không cần xách về, đường còn xa nữa chứ.”Hầu Mạch nhìn Tùy Hầu Ngọc bước vào đại lý 4S thì kinh hoàng, đuổi kịp cậu, hỏi “Ngọc ca, có đùa không trời, khoa trương quá rồi!”“Thế làm sao? Em mua xe trước không được à?”“Em muốn mua quà thì mua cái khăn, mua đôi hoa tai là được rồi, em lại đi mua xe?!”“Thế thì đi mua thêm cái khăn với đôi hoa tai nhé.”“…” Hầu Mạch chỉ có thể câm Hầu Ngọc còn do dự một lúc, hỏi “Beetle hay là MINI được đây? Em không rành mấy loại xe cho nữ giới lắm.”“Để lại một đường lui cho em đi, mua cái nào mà em cũng đi được ấy, nếu không thì thật sự thành xe mẹ anh đấy.”“Đúng rồi, về sau dì muốn trả lại cho em thì em bảo là em không thích, tặng dì luôn.”“Đừng, cố ý rõ ràng luôn.”“Được rồi.”Chờ đến lúc Tùy Hầu Ngọc quẹt thẻ trả tiền, Hầu Mạch hối hận đến mức liên tục đập đầu vào loại xe nói lúc trước còn coi như là giá cả phải chăng, cuối cùng Tùy Hầu Ngọc mua cái Audi A5 mui trần, đắt gần gấp ngồi trong đại lý ăn cơm trưa do đại lý phục vụ, Hầu Mạch không nhịn được hỏi “Em vừa mới chấm dứt quan hệ với mẹ em, nói không chừng bà ấy sẽ cắt đứt chu cấp tiền sinh hoạt cho em, em tiêu tiền như thế liệu có ổn không?”“Không sao đâu.”Hầu Mạch nghĩ một lát, cực kỳ nghiêm túc nói “Thôi vậy, tật xấu tiêu xài phung phí của em cũng không thể sửa ngay trong chốc lát được, em không đủ tiền tiêu thì cứ bảo anh, anh vẫn còn một ít. Sau này em cũng không phải lo, anh nuôi được em.”Tùy Hầu Ngọc lấy điện thoại ra gửi tin nhắn thoại WeChat cho bố mình “Hôm nay con đến lớp học bổ túc rồi, người nhà dì ấy đi chưa ạ?”Chẳng bao lâu Tùy Lẫm đã trả lời tin nhắn “Chưa đi, trước hết con đừng về.”Cậu cầm điện thoại lên trả lời “Con ở khách sạn vậy.”“Đủ tiền rồi chứ?”“Đủ rồi, mẹ cho con 80 vạn tiêu tết.”Hầu Mạch đang ăn cơm, ánh mắt trông mong nhìn Tùy Hầu Ngọc, chẳng bao lâu đã nghe được giọng nói cáu kỉnh của Tùy Lẫm “Chỉ mình bà ta bản lĩnh, chỉ mình bà ta kiếm ra tiền phải không? Để cho bà ta khoe khoang đến đó thôi, tí nữa bố chuyển thêm cho con 50 vạn, đợi sau sinh nhật con mua cho một căn hộ, con cũng đừng ở chung với bà ta nữa làm gì. Cái thứ gì đâu!”Tùy Hầu Ngọc ngồi im nhìn điện thoại, đợi một lúc thì nhận được thông báo có tin nhắn, còn là ba cái liên của Tùy Lẫm giới hạn chuyển khoản nên chia ra làm ba lần chuyển tiền chỉ vào điện thoại nói với Hầu Mạch “Không cần lo, em vẫn còn một ông bố nữa cơ mà.” 1. Hai trường trung học tư thục sáp nhập, hai đại ca trường nhìn nhau không vừa mắt, tranh đấu gay gắt không ngừng. Tùy Hầu Ngọc nhìn đối phương, bĩu môi Bộ dạng chẳng khác nào chó đội lốt người, sao lại không thích làm những chuyện mà con người thường làm vậy? Hầu Mạch nhìn đối phương, cười lạnh Bộ dạng hại nước hại dân, tính tình còn ghê gớm, làm hotboy cái rắm, lẽ ra cậu phải làm hoa khôi. 2. Tùy Hầu Ngọc mắc chứng hưng cảm*, bị mất ngủ trầm trọng, đột nhiên phát hiện chỉ cần tới gần Hầu Mạch là có thể ngủ ngon. Kể từ đó, trong ổ chăn của Hầu Mạch có thêm một con quái thú nhỏ hung dữ. Ghét bỏ hắn nhưng mỗi ngày vẫn tới ngủ chung với hắn. *hưng cảm hay mania là một chứng bệnh tâm lý, tinh thần lúc nào cũng ở trạng thái hứng khởi cao bất thường, dễ bị kích thích, dễ kích động, hay cáu kỉnh hoặc tràn đầy năng lựợng, có thể hiểu nó là trạng thái ngược lại với trầm cảm, các bạn search thêm thông tin trên google nhé 3. Chiến thắng trong trận tennis đánh đôi, hai người là đồng đội nhưng vẫn hẹn nhau lên sân thượng đánh nhau, phỏng chừng chỉ có mỗi Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch. Sau khi các thành viên khác trong đội biết được, gấp gáp lo lắng muốn chết. Qua một hồi lâu, Tùy Hầu Ngọc trở lại, cánh môi hơi sưng, khóe miệng có vết máu bầm, mọi người tức giận đến mức sôi nổi hò nhau đi tìm Hầu Mạch tính sổ. Cho đến khi Hầu Mạch quay trở về lớp, hầu kết có dấu răng, áo sơ mi rớt mất hai cúc trên cùng, đuổi theo Tùy Hầu Ngọc liên miệng giải thích “Trong lúc chơi bóng tôi thực sự không hề cười với nữ sinh nào cả, mắt tôi trời sinh là mắt cười như vậy rồi.” Thôi, giải tán đi… 4. Phóng viên Mời dùng bốn chữ miêu tả những gì bạn nghĩ về đối phương. Hầu Mạch Yêu thích không buông. Tùy Hầu Ngọc Cút con mẹ đi. Phóng viên Bình thường có sở thích gì khác? Hầu Mạch Sờ cá. Tùy Hầu Ngọc Đánh khỉ. Cá và Ngọc đồng âm, đều là yu; khỉ và họ Hầu tước Hầu của công cũng đồng âm, đều là hou ☆ Đôi lời của tác giả ☆ Lấy chồng theo chồng, gả Hầu theo Hầu. Câu chuyện tình yêu “ngủ không được” và “ngủ không dậy được”. “Tôi thích học tập” cợt nhả công x “đa tài đa nghệ” tạc mao thụ [Song nam thần, song học thần, học sinh thể dục] [Cộng sự đánh đôi tennis] [Trúc mã] [Ràng buộc lẫn nhau theo cách đặc biệt] Văn yêu đương ngọt sủng hàng ngày. Gỡ mìn Thụ mắc chứng hưng cảm, dễ cháy dễ nổ. Công cợt nhả, vừa lẳng lơ vừa thiếu đòn. Tính cách mỗi người đều có khuyết điểm riêng, thỉnh thoảng cục súc chửi bậy, mong độc giả bao dung, nếu không chấp nhận được thì vui lòng tìm truyện khác đọc. Từ khóa Vai chính Tùy Hầu Ngọc, Hầu Mạch Vai phụ Nhiễm Thuật, Tang Hiến, Tô An Di, Đặng Diệc Hành, Thẩm Quân Cảnh, Từ Dữu Nhất, Ngải Mộng Điềm Cái khác tennis đánh đôi, trúc mã. Một câu tóm tắt Công lưu manh nhất, thụ xinh đẹp nhất. Dàn ý Con đường vươn tới ước mơ của hai thiếu niên chơi quần vợt đôi. WATTPAD ĐỌC NỘI QUY NHÀ TRƯỚC KHI ĐỌC TRUYỆN

sao tôi có thể thích cậu ta được cơ chứ