Chú ngựa Spirit Tự do rong ruổi Câu chuyện về chú ngựa Spirit (Phần 1) - Phim Mới | Phimmoi - Niềm vui lại tiếp diễn với Lucky và những người bạn cùng nhiều chuyến phiêu lưu nữa.
Tiếng việt lớp 4 bài Tuổi ngựa là một bài thơ vô cùng đáng yêu về tâm sự của một bạn nhỏ tuổi ngựa. Xuân Quỳnh đã thông qua cuộc trò chuyện của hai mẹ con về tương lai, về ước mơ, và tình yêu thương em bé dành cho mẹ.
Chương 35: Lừa và ngựa. Người nọ có một con lừa và một con ngựa. Bữa ấy đi đường, lừa nói với ngựa: - Tôi nặng quá, tôi không đủ sức chở tất cả, chị mang đỡ tôi dù chỉ chút ít thôi. Ngựa không nghe. Lừa ngã gục xuống vì gắng sức quá và chết. Người chủ
Khoanh vào chữ cái trước câu trả lời đúng: a. Một chiếc túi b. Một con búp bê c. Ba con búp bê. 3; Khoanh tròn vào chữ cái trước ý đúng: a. Mai ao ước được chơi chung búp bê với Na b. Mai ao ước có một con búp bê c. Mai ao ước có ba con búp bê 3
Bài học đáng suy ngẫm từ câu chuyện về 2 con ngựa. Con người ta, hầu như ai cũng có tâm lý muốn làm ít hưởng nhiều, mong được sống thoải mái mà không muốn chịu khổ cực. Tuy nhiên, cuộc sống luôn có cái lý cân bằng, làm việc nhiều hay ít đều có cái giá của nó. Một
73hVFYf. Phúc hay là họa đây? Sách Hoài Nam Tử có chép một câu chuyện như sau “Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão. Ông lão rất bình tỉnh nói Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi. Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ. Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây. Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi. Quả nhiên con trai của ông lão rất thích cưỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết, quen người nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền. Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế. Ông lão thản nhiên nói Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà được phúc. Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính, được sống sót ở gia đình.” Bình luận của sách Hoài Nam Tử Họa là gốc của Phúc, Phúc là gốc của Họa. Họa-Phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái kết quả của nó. Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ Tái ông thất mã, an tri họa phúc. Nghĩa là ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc. Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được Phúc thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái Họa sẽ đến; khi gặp điều Họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước Tái ông mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống. Câu chuyện tuy đã cũ nhưng giá trị của nó hầu như vĩnh viễn, đáng để ngày nay suy ngẫm. Như trường hợp của một anh bạn trước đây không lâu công việc kinh doanh của anh đang đà tuột dốc, biết là vậy nhưng anh cứ loay hoay không biết phải làm sao. Thời cuộc thay đổi kéo theo nhu cầu thị trường cũng đổi thay. Tiếp tục làm thì thua lổ, chấm dứt để đổi sang cái mới thì lại tiếc công sức đã bỏ ra, lại cũng lo khi chuyển việc mới thì cần có vốn, phải xây dựng lại thị trường từ đầu liệu có hơn được không? Giữa lúc phân vân như vậy thì biến cố ập đến, cơ sở của anh bị thưa kiện vì tiếng ồn, hạn phải đóng cửa hoặc di dời trong vòng 30 ngày. Lúc đó quả thật thấy anh chỉ muốn điên, sau vài ngày đắn đo suy nghĩ anh đã đi đến quyết định đóng cửa ; Anh gọi cho các khách hàng, bạn bè trong giới tuyên bố thanh lý toàn bộ cơ sở, vừa bán vừa cho để giải quyết tất cả công nợ. Chỉ trong vòng 2 tuần anh đã trở về con số O. Liên tiếp bao đêm sau đó anh không ngủ được, đầu óc suy nghĩ miên man chỉ một câu thôi “Làm cái gì để sống?”. Mọi người cũng sốt ruột thay cho anh, mỗi người đưa ra một lời khuyên, cuối cùng “cái khó ló cái khôn” anh đã quyết chọn một hướng đi mới và sau một thời gian nỗ lực thành công đã đến vượt quá cả mong ước. Vậy cái biến cố lúc đó là phúc hay hoạ? Nếu không có nó liệu anh ta có dứt khoát từ bỏ cái sự nghiệp đang lụi tàn để làm lại từ đầu hay không? Phải mất một thời gian sau ta mới nhận ra là hoạ hay phúc. Chắc chắn câu chuyện “thêm ngựa, mất ngựa” này còn diễn ra nhiều lần trong cuộc đời mỗi người, thành công sẽ càng lớn khi bình tâm hơn, sáng suốt hơn để ứng phó.
Một con Ngựa trắng rất đẹp, nó được người chủ giàu có cho ăn uống đầy đủ, suốt ngày chẳng làm gì. Con Ngựa trắng thấy con Ngựa đen làm việc vất vả bèn bảo – Sao anh không bỏ đi chọn lấy người chủ khác cho đỡ vất vả hơn, nếu là tôi thì tôi đã bỏ đi lâu rồi, tội gì ở lại cho khổ thân cơ chứ. Con Ngựa đen nói – Tính tôi ưa lao động từ bé cho nên nhàn rỗi tôi không chịu được, vả lại ông chủ coi tôi như người bạn, có việc vui buồn gì ông chủ cũng tâm sự cùng tôi vì thế tôi không nỡ lòng nào bỏ ông ấy. Thế rồi vì người chủ giàu có do ham chơi chẳng chịu lao động cho nên của cải cũng hết, túng tiền ông ta bán con Ngựa trắng cho một người nông dân. Người nông dân bắt con Ngựa trắng kia phải làm việc, ban đầu nó nhất quyết không chịu làm nhưng bị đánh nhiều nên rồi cũng phải làm việc. Còn con Ngựa đen nhờ có người chủ chịu khó cho nên dần dần ông ta trở nên giàu có, nghĩ lại công lao của con Ngựa đã trung thành với mình ông ta cho nó một cuộc sống sung túc và không phải làm việc nữa. Nguồn
Con ngựa gỗ biết bay là truyện cổ tích kể về công chúa và hoàng tử, nhắc nhở ta cần kiên trì đối mặt với mọi khó khăn trên con đường tìm kiếm hạnh phúc. 1. Hoàng tử và công chúa Ngày xưa, ở nước Ấn Độ có một chàng trai rất thông minh, chàng đã làm ra một con ngựa gỗ biết bay. Chàng đem chú ngựa đó tặng cho quốc vương nước Ba Tư, yêu cầu quốc vương thưởng cho chàng một nghìn đồng vàng. Quốc vương không tin con ngựa gỗ đó có thể bay được, vì thế đã lệnh cho người Ấn Độ đến biểu diễn. Người Ấn Độ cưỡi lên con ngựa gỗ, buộc chặt dây vào bên trái cổ của chú ngựa, chú ngựa quả nhiên bay lên. Quốc vương và các vị quan văn, quan võ vô cùng kinh ngạc, hoàng tử dứng bên cạnh cũng muốn đích thân cưỡi nó. Hoàng tử cưỡi lên ngựa gỗ, chú ngựa liền đưa chàng bay vút lên trời, càng bay càng cao và dần dán không nhìn thấy mặt đất nữa. Chàng quan sát kỹ thân ngựa, phát hiện ở phía sau tai phải của con ngựa gỗ có một cái nút. Chàng ấn vào cái nút đó, quả nhiên chú ngựa dần dần hạ xuống, cuối cùng họ hạ xuống hiên của một cung điện nguy nga. Ở đó, qua khung cửa sổ, chàng nhìn thấy một nàng công chúa đang ngồi trên giường. Vẻ đẹp của nàng khiến chàng say đắm. Chàng lặng lẽ tiến vào trong phòng và đứng trước mặt công chúa. Công chúa ngẩng đầu bỗng nhìn thấy một chàng hoàng tử tuấn tú nên vô cùng kinh ngạc. Hoàng tử nói – Ta là hoàng tử nước Ba Tư, ta đã cưỡi ngựa gỗ bay đến đây. Ta rất đói, nàng có thể giúp ta không? Nàng công chúa vui mừng trả lời – Ta là công chúa nước Bangladesh, rất vui mừng vì đã gặp chàng. Nàng sai người hầu chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn. Trong một thời gian ngắn, giữa hoàng tử và công chúa đã nảy sinh tình cảm sâu sắc. Hoàng tử quyết định đến gặp quốc vương nước Bangladesh để cầu hôn nàng công chúa. Cchàng nói Thần là hoàng tử nước Ba Tư. Xin ngài hãy đồng ý lời cầu hôn của thần, hãy gả công chúa cho thần. Quốc vương không đồng ý, lập tức gọi một đội quân trang bị vũ khí đến. Hoàng tử hiểu rằng quốc vương muốn giết chàng, vì thế, chàng yêu cầu cho chàng cưỡi lên con ngựa gỗ và cùng đấu võ. Quốc vương đồng ý, ngài phải người đem con ngựa gỗ đến. Hoàng tử trèo lên ngựa, bay vút lên cao và trở về đất nước của mình. Quốc vương nước Ba Tư nhìn thấy hoàng tử trở về an toàn thì vô cùng mừng rỡ và lập tức thả người Ấn Độ đã bị bắt ra. Nhưng người Ấn Độ vì thế mà đem mối hận trong lòng. 2. Con ngựa gỗ và hành trình tìm kiếm hạnh phúc của hoàng tử Hoàng tử sau khi trở về, ngày đêm nhớ nhung công chúa, vì thế đã lén trộm con ngựa gỗ rồi lại bay đến nước Bangladesh. Tìm thấy công chúa, hai người mừng vui thắm thiết và thề sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa. Hoàng tử vui mừng đưa công chúa về đất nước Ba Tư. Chàng để công chúa và ngựa gỗ ở lại trong hoa viên bên ngoài thành rồi trở về bàn với quốc vương chuẩn bị nghi thức đón chào long trọng. Nhưng khi hoàng tử đến đón công chúa, chàng không thấy nàng và con ngựa gỗ đâu nữa. Hóa ra sau khi hoàng tử đưa công chúa đến ngự hoa viên không lâu, người Ấn Độ nọ đã đến đó, nhìn thấy con ngựa gỗ biết bay của mình và nàng công chúa vô cùng xinh đẹp. Anh ta nhanh chóng chạy đến trước mặt công chúa và nói – Công chúa, tôi là người hầu trung thành của hoàng tử, phụng mệnh ngài đến đón nàng. Công chúa tin đó là sự thật và không do dự cùng anh ta cưỡi lên con ngựa gỗ. Người Ấn Độ điều khiển chú ngựa bay thẳng đến Hy Lạp. Công chúa phát hiện ra thì đã quá muộn. Đúng ngày hôm đó, quốc vương Hy Lạp lệnh cho binh lính ra ngoài săn bắn, nhìn thấy con ngựa gỗ rất kỳ lạ, liền truyền lệnh bắt lại. Công chúa khóc lóc kể lại sự tình. Quốc vương Hy Lạp vô cùng tức giận, ngài lệnh đánh phạt người Ấn Độ, sau đó đuổi anh ta ra khỏi nước mình và có lòng tốt giữ công chúa ở lại. Nhưng công chúa ngày đêm nhung nhớ hoàng tử và nàng lâm bệnh nặng. Hoàng tử lặn lội đến Hy Lạp, nghe nói công chúa đang ở trong cung và mắc bệnh nặng, liền hóa trang thành một thầy thuốc và đến hoàng cung. Chàng nói với quốc vương Hy Lạp là chàng có thể chữa khỏi bệnh cho công chúa, nhưng phải để công chúa đứng ở trên mảnh đất trống ở bên ngoài. Hoàng tử đưa công chúa đến một nơi đất trống điều khiển ngựa gỗ và cùng nàng bay thẳng về Ba Tư. Quốc vương và hoàng hậu biết tin hoàng tử đã trở về, thì vô cùng mừng rỡ. Một tháng sau, hoàng tử và công chúa đã cử hành hôn lễ long trọng, khắp nơi trên đất nước đều hân hoan vui mừng. Hai người luôn yêu thương nhau và họ có cuộc sống vô cùng vui vẻ, hạnh phúc. Câu chuyện Con ngựa gỗ biết bay – Truyện cổ tích công chúa và hoàng tử – – Ý nghĩa của truyện cổ tích Con ngựa gỗ biết bay Hoàng tử Ba Tư trên con đường tìm kiếm hạnh phúc đã gặp phải khó khăn lớn. Nhưng chàng đã kiến trì đối mặt, cuối cùng đã tìm được nàng công chúa và sống một cuộc đời hạnh phúc. Khi đối diện với bất kỳ khó khăn nào chúng ta hãy học tập tình thần của chàng hoàng tử, không bao giờ được khoanh tay dầu hàng. Truyện cổ tích Việt Nam và thế giới chọn lọc Ngoài câu chuyện Con ngựa gỗ biết bay kể trên, còn giới thiệu đến các bạn những câu chuyện cổ tích Việt Nam và thế giới hấp dẫn được sưu tầm và chọn lọc kỹ lưỡng. Qua đó giúp các bạn nhỏ rút ra được những bài học ý nghĩa cho bản thân cũng như có những giờ phút thư giãn thú vị khi được hòa mình trong thế giới của các câu chuyện cổ tích.
Con ngựa mù là truyện cổ tích Nga, công kích những kẻ không biết giữ lời hứa, chỉ vì lợi ích của bản thân mà sẵn sàng quên đi những ơn nghĩa mình đã nhận. 1. Chú ngựa Truy phong Ngày xưa lâu lắm rồi, trên đất nước Nga có một thành phố buôn bán sầm uất ở gần cửa biển. Ở thành phố ấy có một thương nhân rất giàu có. Thuyền ông ta chở hàng đi khắp bốn biển năm châu nên ông ta thu được nhiều bạc vàng, mua sắm được nhiều vật quý. Nhưng quý nhất là con ngựa, một con ngựa tuyệt vời, chạy nhanh như gió, ông ta đặt tên nó là Truy phong. Trừ ông ta, chẳng ai dám cưới và ông ta cũng chỉ thích cưỡi con ngựa ấy mà thôi! 2. Con Truy phong cứu chủ Một hôm, ông ta cưỡi con Truy phong đi đâu về, phải qua một cánh rừng. Trời đã tối. Cánh rừng âm u, xung quanh vắng lặng, chỉ nghe tiếng gió rì rào trên ngọn cây. Đường còn xa, con ngựa đã thấm mệt, ông ta cho nó đi nước kiệu. Bỗng, sau gã, mặt hung dữ, từ trong bóng cây nhảy ra, giật lấy dây cương con Truy phong. Không phải con ngựa quý ấy, có lẽ ông ta không bao giờ còn nhìn thấy thành phố quê hương của mình nữa! Con Truy phong lồng lên, đưa ngực ẩy hai tên cướp ngã dụi, giẫm lên thằng thứ ba, rồi phi nước đại, bụng sát đất, vút đi như cơn lốc. Những tên còn lại nhảy lên ngựa đuổi theo. Nhưng đuổi sao kịp con Truy phong! Nửa giờ sau, nó đã về đến thành phố. Thương nhân thoát nạn, mừng rỡ, nhảy xuống vuốt ve con ngựa quý, bấy giờ đã mệt lả, bọt mép chảy ròng ròng. Thấy mà thương, ông ta thề sẽ nuôi dưỡng nó đến già, không bán cho ai bằng bất cứ giá nào! 3. Con ngựa mù bị bạc đãi Sau chuyến đó, con Truy phong ốm, quỵ dần, chân yếu hẳn, hai con mắt trắng dã. Nó mù rồi! Chủ nó buồn. Nhưng ông ta vẫn nhớ lời thề. Có điều nhớ lời thề là một chuyện, mà thực hiện lời thề lại là chuyện khác! Được sáu tháng, ông ta mua một con ngựa mới, tuy không bằng con Truy phong, nhưng cũng là ngựa tốt. Một cái chuồng mà nhốt hai con ngựa thì không ổn, ông ta đành phải cột con Truy phong ra ngoài, dành chỗ cho con ngựa mới. Sáu tháng nữa, ông ta nhận thấy con ngựa mù không còn được việc gì, mà cũng mỗi ngày ăn hai đấu thóc như con kia thì không công bằng. Chỉ nên cho mỗi ngày một đấu, dành phần cho con kia ăn lấy sức. Càng nghĩa, ông ta càng thấy mình phải. Cuối cùng, ông ta quên hẳn những lời mình thề thốt. Mỗi ngày một đấu thóc, vẫn còn tốn, chi bằng thả nó ra, nó đi đâu thì đi, mình không tự tay giết nó là được rồi! Con Truy phong không còn biết đi đâu, cũng chẳng thấy đường mà đi. Thả ra, nó đứng một hồi trước cổng, đầu gục xuống, tai vẫy vẫy xua muỗi. Trời tối. Tuyết xuống. Con vật tội nghiệp, bụng đói, phải mò đi kiếm cái ăn. Nó bước từng bước một, thỉnh thoảng ngửng đầu lên đánh hơi xem có nắm cỏ, nắm rơm nào chăng, đâm vào bụi rậm không biết bao nhiêu lần! Thuở ấy, nhiều thành phố của Nga không phải do một vị hoàng tử nào cai quản, mà người dân tự cai quản lấy, tự quyết định những việc hệ trọng. Cho nên giữa quảng trường có treo một quả chuông trên cái chòi tranh. Ai có điều oan khuất thì đến đó kéo chuông, người dân sẽ tụ tập lại mà xử. Con ngựa mù ấy vô tình đến đây, vấp phải chòi tranh, định rút một nắm tranh ăn đỡ đói. Không ngờ, ngậm phải sợi dây chuông, nó giật giật. Tiếng chuông vang lên. 4. Người dân đòi công lý cho con ngựa mù Nghe tiếng chuông đổ hồi, mọi người kéo nhau ra. Người dân chẳng ai lạ gì con Truy phong, họ còn biết chuyện nó cứu chủ như thế nào, những lời chủ thề thốt với nó ra sao. Bây giờ, họ rất đỗi ngạc nhiên thấy nó giữa quảng trường, mắt mù, bụng lép kẹp, mình đầy tuyết, đang run lẩy bẩy. Mọi người hiểu ngay, liền cho đòi chủ nó ra trước tòa. Ông ta viện hết cớ này có nọ nhưng người dân không tha thứ cho một con người bội bạc như thế, bắt ông ta phải tôn trọng lời thề, nuôi dưỡng con Truy phong cho đến ngày nó chết. Quyết định được khắc vào tấm đá đặt trước quảng trường, ông ta không trốn tránh được nữa. Câu chuyện Con ngựa mù – Truyện cổ tích Nga Nguồn Truyện đọc cấp I, tập 1, trang 39, NXB Giáo dục – 1987 – – Chú giải trong truyện [1] Sầm uất đông đúc, nhộn nhịp. [2] Thương nhân người buôn bán, lái buôn. [3] Truy phong đuổi kịp gió nghĩa đen, ý nói giống ngựa chạy nhanh. [4] Đi nước kiệu nói ngựa chạy thong thả, tốc độ trung bình. [5] Phi nước đại nói ngựa chạy như bay. [6] Quảng trường bãi rộng và bằng phẳng để hội họp, diễu binh. [7] Oan khuất điều oan ức phải chịu một cách vô lí. Thử thách trong truyện Con ngựa mù Lão thương nhân mua được con ngựa quý như thế nào? Ông ta gặp tai nạn gì? Con ngựa cứu chủ ra sao? Khi con ngựa bị mù, người chủ đối xử với nó như thế nào? Người dân đã buộc ông ta phải làm gì đối với con ngựa?
Một con Ngựa trắng rất đẹp, nó được người chủ giàu có cho ăn uống đầy đủ, suốt ngày chẳng làm gì. Con Ngựa trắng thấy con Ngựa đen làm việc vất vả bèn bảo – Sao anh không bỏ đi chọn lấy người chủ khác cho đỡ vất vả hơn, nếu là tôi thì tôi đã bỏ đi lâu rồi, tội gì ở lại cho khổ thân cơ chứ. Con Ngựa đen nói – Tính tôi ưa lao động từ bé cho nên nhàn rỗi tôi không chịu được, vả lại ông chủ coi tôi như người bạn, có việc vui buồn gì ông chủ cũng tâm sự cùng tôi vì thế tôi không nỡ lòng nào bỏ ông ấy. Thế rồi vì người chủ giàu có do ham chơi chẳng chịu lao động cho nên của cải cũng hết, túng tiền ông ta bán con Ngựa trắng cho một người nông dân. Người nông dân bắt con Ngựa trắng kia phải làm việc, ban đầu nó nhất quyết không chịu làm nhưng bị đánh nhiều nên rồi cũng phải làm việc. Còn con Ngựa đen nhờ có người chủ chịu khó cho nên dần dần ông ta trở nên giàu có, nghĩ lại công lao của con Ngựa đã trung thành với mình ông ta cho nó một cuộc sống sung túc và không phải làm việc nữa. Nguồn Sưu tầm
câu chuyện con ngựa