Trọng Sinh Phế Tài Con Vợ Lẽ , chương 8 của tác giả Tử Sắc Thâm Uyên cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Truyện Phế Hậu Xoay Người Ký của tác giả Hồi Sênh, Truyenhub tổng hợp tất cả các nguồn mà bạn có thể đọc được truyện này Cố Vân Tiện không biết chàng có ý gì, chỉ biết miễn cưỡng cười gật đầu: "Được.". Ngày hôm sau, khi nàng đến điện Tiêu Phòng, Cơ Tuân đã cùng Hoàng hậu uống được chén trà. Nàng chắp tay vái dài theo quy củ, Cố Hoàng hậu lại cười nói: "Vân nương mau đứng lên. Truyện Phế hậu với tổng số 13026 truyện liên quan. Kho truyện Phế hậu tổng hợp hay nhất - Page 1. TruyenFullVn.Net. HOME; THỂ LOẠI. Truyện teen; Tên tác phẩm: Người tình trí mạng [Ở giữa hoa] Tên tiếng Trung: 致命亲爱的 - 在花间 Tác giả: Ân Tầm Nam nữ chính: Lục Đông Phế Hậu Xoay Người Ký - (Chương 48) - Tác giả Ngôn Tình Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Z9yaS7. Lượt Xem 14 PHẾ HẬU XOAY NGƯỜI KÝ Tác giả Hồi Sênh Thể loại Cổ đại, cung đấu, trọng sinh, ngược nữ, ngược nam, OE CP Đế vương vô tình × Nữ nhân thâm tình Tình trạng Edit hoàn Review bởi HarperP Chỉnh ảnh TMM ? Văn án Thất sủng, phế truất, ban chết, đây là kiếp trước của nàng. Mãi tới khi rượu độc rót vào miệng, mới như chợt tỉnh mộng. Trong cung điện này, tràn ngập oan hồn và máu tươi, Cũng tràn ngập lợi ích và cám dỗ. Nên tranh, không nên tranh, tranh được, không tranh được, Kiếp này nàng đã tinh tường hiểu hết. Con đường phía trước đã định sẵn trải đầy bụi gai đao kiếm, Mà chiếc phượng ấn đã không còn thuộc về mình, Liệu nàng còn có thể chấp chưởng lần nữa ? ? Bộ này mình đọc cũng được một thời gian rồi, chiếc review cũng soạn được hơn tháng nhưng mãi không viết được gì thêm. Lúc vừa đọc xong mình không thoát được truyện ấy, kiểu cứ nghĩ mãi về các nhân vật và đoạn kết. Sau một thời gian thì phải đọc lại mới đủ chất liệu để review nên bài viết nên sẽ có nhiều đoạn spoil, các bạn lưu ý trước khi đọc nhé! —–? Nào giờ mình ít đọc trọng sinh lắm, nhưng vì đọc văn án thích quá nên mới lọt hố, thêm cả sự đề cử nhiệt liệt từ hai nhà edit mình thích nữa. Truyện nói dài thì không hẳn, 148 chương chính văn vừa đủ để miêu tả nhân vật, diễn biến cốt truyện và 8 chương ngoại truyện phần nào xoa dịu những trái tim vừa lên bờ xuống ruộng vì đôi trẻ. Tag của truyện chỉ có ngược nam thôi nhưng mình thêm vào ngược nữ nữa, thật sự 2/3 truyện là cuộc đời đáng thương và đau khổ của nữ chính ấy! Chẳng lạ mà đa phần bạn đọc đều ủng hộ đày đoạ bạn nam ? Phế hậu xoay người ký PHXNK là một bộ lấy bối cảnh cổ đại, kể về cuộc tình của Cố Vân Tiện và Cơ Tuân chốn cung nguy. Vì một bối cảnh như vậy, cung đấu lên ngôi tạo ra nhiều sóng gió trong cuộc đời Vân Tiện. Một người ngồi trên ngai vàng, hậu cung rộng lớn là vậy với một cô gái thân phận không hẳn chính tông, mang nhiều nỗi niềm bước qua cánh cửa lớn. Hồi Sênh luôn mạnh trong khoản miêu tả tâm lí nhân vật và tạo nên những plost twist rồi giải quyết gọn ghẽ. Mình bị cuốn vào PHXNK một phần vì sự trưởng thành của nữ chính, nhưng bị ám ảnh mãi sau khi đọc xong là suy nghĩ về thân phận của người phụ nữ ngày trước và cả khát vọng cũng như may mắn về một tình yêu trọn vẹn. Nửa đầu truyện, không chỉ mình mà nhiều bạn đọc đều muốn tìm cách trả thù giúp A Vân, nhưng về gần cuối mình lại thương cảm cho anh Hoàng Nói thế để thấy được sự xoay chuyển nhân vật và tình huống là những chi tiết khiến truyện thêm cuốn hút. ? Bộ này lấy góc nhìn từ phía A Vân, phán đoán, suy nghĩ và hành động cũng từ đó mà có hướng thiên về nữ chính hơn. Về điểm này, sẽ có những lúc khiến mình thương cảm cho A Vân nhưng đôi khi sẽ đặt câu hỏi ngược lại, trong tình huống này Cơ Tuân nghĩ gì? Cố Vân Tiện vào cung ở cái tuổi con nít con nôi, được Thái hậu yêu thích nên thành duyên với Thái tử. Cô nương này đã nảy sinh tình ý từ trước, mà chính điểm này đã khiến nàng về sau đau khổ. Chốn cung nguy đó đã biến một cô gái đơn thuần trở nên tính toán, mưu mô; tình đơn phương đó bóp méo nhân cách tốt đẹp, gạt bỏ sự tự tôn của một con người. Đây là cái tát cảnh tỉnh A Vân, được hồi sinh, nhận ra kiếp trước mình sống hoang đường đến mức nào. Hồi Sênh đưa ra thông điệp mà mình mấy những năm gần đây bắt đầu có sức lan toả hơn, yêu thương bản thân mình là điều cần thiết trong một mối quan hệ. A Vân quên mất điều này, cuối cùng đánh mất mình nhưng may mắn là nàng có cơ hội để thay đổi. Đối diện với một người mang trái tim nguội lạnh với mình là một chuyện, đối đầu với cơ số lòng dạ độc địa của những cung tần mỹ nữ nơi hậu cung lại là chuyện khác. Nội tâm của Cố Vân Tiện xoay chuyển qua từng giai đoạn, là ngộ nhận, là vỡ lẽ, là quyết tâm và rồi buông xuôi. Hồi Sênh luôn đưa ra những lí do hợp lí cho sự sắp đặt của mình nên đọc thật sự bị hút vào thế giới đầy cạm bẫy tranh đấu ấy! ? Nói đi nói lại thì Cơ Tuân vẫn là con ruột mẹ Sênh mà nên dù có xây dựng hình tượng bad boy cỡ nào thì vẫn có điểm thuyết phục độc giả tha thứ. Là người dưới một người, trên vạn người, A Hoàng có nhiều điểm như các vị vua bao đời, nhìn hậu cung là hiểu rồi nè. Được xây dựng hào hoa phong nhã, muốn mạnh mẽ có mạnh mẽ, muốn nhu tình có nhu tình. Mỗi tội là có mới nới cũ, hay tìm cớ giải thích cho sự vô tình của bản thân. Nếu nói bi kịch của A Vân là do nàng quá lậm vào đoạn tình cảm này mà đánh mất mình, đánh mất khả năng phán đoán thì với Cơ Tuân là quá thờ ơ, sự vô tâm đã cướp đi những người thân yêu của chàng. Điểm thu hút của vị hoàng đế này là chặng đường xây dựng đế chế của riêng hắn, sự tinh khôn, tinh tế trong những kế hoạch phản ánh được một con người nhiều hoài bão. Nếu Cơ Tuân dùng một ít tế bào não để nhìn thấu chốn hậu cung của mình thì chắc không có nhiều biến cho mình hóng rồi Quá trình trưởng thành của A Tuân khác một chút so với Vân Tiện, hắn tự cho mình đúng nên khi A Vân đã buông tay rồi, hắn mới nhận ra mình mất mát lớn dường nào. Diễn biến tâm lí của Cơ Tuân hạn chế hơn khi góc nhìn từ phía nữ chính mà hình thành. ? PHXNK làm mình nhớ đến một bộ cổ đại thương tâm khác, Thương Ly. Ta nói đọc xong hai bộ này nước mắt nước mũi tèm lem. Trong văn án của Thương Ly có đoạn thế này “Gặp đúng người đúng thời điểm, là hạnh phúc Gặp đúng người sai thời điểm, là bi thương Gặp sai người đúng thời điểm, là bất lực Gặp sai người sai thời điểm, là thê lương”. ? Để nói Cơ Tuân và A Vân đúng hay sai thời điểm thì khá nhập nhằng, đúng cho người này lại sai với người kia. Cũng có ý kiến cho rằng A Vân gặp Cơ Tuân là sai người, mình theo chủ nghĩa nam chính đi với nữ chính nên về sau Thôi Sóc – nam phụ vạn người mê xuất hiện, mình vẫn về phe A Hoàng Bên cạnh hai nhân vật chính thì dàn harem của PHXNK cũng đáng nể lắm. Đọc mà tức tối bởi những mưu dơ kế bẩn nhằm trèo cao không màng nhân tính của những Cảnh Phức Thù, Thẩm Trúc Ương hay Minh Tu Nghi. Cũng từ những toan tính này mới thấy, dù có trả thù thì A Vân vẫn tìm được bản chất của mình, chỉ nhằm đúng người đúng việc. ? Mình đọc Phế hậu trong một tuần liên tù tì, càng về cuối càng buồn, buồn nhất là vì đến cuối rồi A Tuân mới nhận ra tình cảm thật sự nhưng lại chịu dằn vặt khôn nguôi. Cố Vân Tiện đóng cánh cửa trái tim, từ chối nhận thêm thương tổn nhưng lòng dạ đàn bà nói cứng mà lại mềm. Đôi trẻ có duyên kết tóc nhưng lại không có duyên đồng hành. Chính văn kết thúc để lại rất nhiều sự ngổn ngang trong mình, nó vừa vặn đến mức đẩy cảm xúc lên cao trào rồi đặt dấu chấm hết trong day dứt mà xứng đáng. Hồi đó mình suy ngẫm nhiều rồi mới quyết định đọc ngoại truyện. PHXNK quả là một bộ truyện đáng đọc, nhìn mớ chữ mình lảm nhảm đây chứ mình có nhiều điều muốn viết nữa lắm Link đọc Đàn xong một khúc, trong điện yên tĩnh thật Vân Tiện vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc của bản thân, lồng ngực không ngừng phập phồng, dường như nhất thời khó có thể bình tĩnh mắt của Thôi Sóc duy trì thật lâu nơi đầu ngón tay, nỗ lực tránh phải ngẩng đầu nhìn về phía nàng. Giờ phút này trong lòng hắn như bốn bề dậy sóng, nếu không tận lực khắc chế, chắc chắn sẽ bị người khác nhìn ra manh mối. Đến lúc đó chẳng khác gì hại đế nhìn Cố Vân Tiện, vẻ mặt ngẩn ngơ. Trước mặt nàng buông thõng một tấm màn che, được đan từ thanh ngọc, mã não cùng ngọc lưu ly thượng hạng, nhìn qua rực rỡ lung linh, thập phần mỹ lệ. Mà gương mặt nàng an vị phía sau tấm rèm châu, mặt thon mày ngài, lại ẩn dấu phẫn hận không cam ngữ có câu, tiếng đàn là tiếng lòng, khi nàng gảy khúc vừa rồi, trong lòng đã suy nghĩ những gì?Trong điện bỗng truyền đến tiếng vỗ tay, vẻ mặt Hoàng đế cả kinh. Tập trung nhìn kỹ, hoá ra là Tả tướng Từ Khánh Hoa.“Hay! Thật sự quá hay! Mỗ cũng không biết, khúc“Hoài Nhân”này thì ra còn có thể diễn tấu như vậy! Tiếng đàn như tiếng khóc của chim quyên, nhân thế xót thương, thiên mệnh vô thường, đều tụ hội ở trong một khúc vừa rồi. Thôi lang quả nhiên danh bất hư truyền!” Từ Khánh Hoa cao giọng nói tiếp, “Càng hiếm có hơn là, Nguyên quý cơ nương nương lại cũng là một kỳ nữ cầm kỹ siêu quần, tiếng đàn tuyệt diệu, một chút cũng không hề thua kém Thôi lang! Hôm nay đến đây được nghe một khúc nhạc tuyệt diệu này, cũng xem như là không uổng phí cuộc đời!”Khẩu khí của Từ Khánh Hoa có chút kích động, khác hoàn toàn với hình tượng lão thành chững chạc thường ngày. Mọi người sau khi kinh ngạc một lúc đột nhiên nhớ tới, thuở thiếu thời ông ấy cũng từng bái cầm nghệ đại sư Giang phu nhân học nghệ, nghĩ ra cũng là một người yêu thích âm thưởng xong, một lúc sau, Từ Khánh Hoa tự rót đầy cho mình một chén rượu, giơ lên kính Thôi Sóc nói, “Một ly này bản quan kính ngươi!”Thôi Sóc cũng mỉm cười nâng chén rượu lên, “Tả Tướng quá khen, nên là hạ quan kính ngài mới phải.” Ngay sau đó hắn dẫn đầu uống cạn một hơiTừ Khánh Hoa uống xong chén rượu, mới hậu tri hậu giác mà phản ứng lại, ngự tiền hiến khúc, thông thường đều là Hoàng đế bình phẩm đầu tiên. Mà bản thân bởi vì quá kích động, hình như đã đoạt mất sự nổi bật của bệ hạ….Ông ấy chần chừ nhìn về phía vị cửu ngũ chí tôn ngồi phía trên kia, lại thấy Hoàng thượng thản nhiên nhìn bọn họ.“Vi thần nhất thời kích động, thất lễ trước ngự tiền, xin bệ hạ thứ tội.” Từ Khánh Hoa có chút hoảng loạn mà quỳ đế chợt nhướng mày cười, khẩu khí ôn hoà, “Ái khanh không cần kinh hoảng, khanh nói đều là những câu có lý, tất cả đều là tiếng lòng của trẫm. Có tội gì?”Sau đó quay đầu nhìn về phía Thôi Sóc, trong ánh mắt lại thêm vài phần tìm tòi, nghiên nhân này, cùng chung chí hướng với mình, tri kỉ nhiều năm, là người tốt nhất trong số những người hắn đã chọn để hỗ trợ mình thi hành tân mục hiến khúc tối nay sớm được Hoàng đế lên kế hoạch tốt, làm như vậy sẽ không khiến cho quần thần hoài nghi lý do thăng chức cho Thôi sự phát triển của tình thế lại vượt khỏi dự liệu của khúc vừa rồi của Thôi Sóc cùng Vân nương, ăn ý như vậy, giống như tâm linh tương trước đó thậm chí ngay cả một câu hai người họ cũng không nói với cuộc là trùng hợp, hay……“Quả nhiên Quý cơ nương nương cầm nghệ bất phàm, bên cạnh bệ hạ có một cao thủ như vậy, khó trách lại yêu cầu cao đối với cầm khúc.” Thôi Sóc mỉm cười nói, “Thần cả gan hỏi một câu, nương nương học đàn từ ai?”Biểu tình của hắn tự nhiên, ánh mắt ngay thẳng lỗi lạc. Hắn trực tiếp mở miệng trước mặt bệ hạ, tuy có hơi đường đột, nhưng càng thể hiện tâm không tạp lâu sau, phía sau bức rèm che truyền đến thanh âm bình tĩnh của Cố Vân Tiện “Khi còn nhỏ từng cùng trưởng bối trong nhà học qua một chút kỹ năng, sau này vẫn luôn tự mình gọt giũa.”“Hoàn toàn tự học?” Thôi Sóc kinh ngạc nhướng mày, “Vừa rồi cách giải âm của nương nương đối với khúc Hoài Nhân’, khiến vi thần nhớ tới Giang Phu nhân, còn nghĩ rằng người cùng thần là đồng môn!”Hắn vừa nói như vậy, Từ Khánh Hoa cũng phản ứng lại ngay, nhịn không được cười nói “Đúng vậy đúng vậy! Ân sư tấu cầm cũng là giai điệu này, một khúc nhạc êm dịu lại có thể diễn tấu đến hùng hồn mãnh liệt, chiến khúc của bà sát phạt quả quyết như nả đạn vào gió sớm trăng tàn, đây cũng là chỗ hơn người của ân sư, khiến người ta thán phục. Thần tuy bái môn hạ người mấy năm, nhưng từ đầu đến cuối không thể lãnh hội lấy một phần. Nay xem ra, Quý cơ nương nương cùng ân sư của thần quả là tri âm.”“Hai vị quá khen, bổn cung sao có thể sánh cùng Giang Phu nhân? Thật khiến ta hổ thẹn.” Thanh âm của Cố Vân Tiện thành khẩn, làm người ta nghe xong chỉ cảm thấy nàng thật sự là thẹn không dám sau tấm rèm châu, Cố Vân Tiện tận lực bảo trì vẻ trấn định, nói chuyện nhưng mắt vẫn ngước nhìn vẻ mặt của Hoàng phút này nàng đã tỉnh táo lại, hiểu được bản thân vừa mới hoảng hốt tinh thần, một phút không cẩn thận đã đàn lên tiếng lòng, phải chăng đã khiến cho bệ hạ nghi ngờ?Đang tự hỏi làm thế nào để giải thích mà không lộ dấu vết, lại nghe được Thôi Sóc hỏi chuyện. Cũng không biết là hắn vô tình hay cố ý, ném cho nàng một cái cớ tuyệt hảo, tiếp theo vội nói, “Chẳng qua Thôi đại nhân nói cũng có vài phần chính xác, bổn cung xác thật là nghe nói Giang phu nhân có cách giải âm khác biệt, lúc này mới cả gan thử một lần. Múa rìu qua mắt thợ, khiến hai vị chê cười rồi. Cũng may là có Thôi đại nhân trợ giúp, mới không làm hỏng khúc nhạc này.”Tuy Thôi Sóc đã vào triều làm quan, nhưng chúng nữ tử trong điện vẫn theo thói quen gọi hắn là Thôi lang. Nay Cố Vân Tiện cố tình gọi là Thôi đại nhân, chỉ vì muốn phủi sạch quan hệ với đối thoại sau đó, hoàn toàn là tham khảo cầm nghệ giữa ba người đồng đạo, quả nhiên là trời quang trăng biệt là lúc sau có sự gia nhập của Từ Khánh Hoa đức cao vọng trọng, càng làm cho mọi người cảm thấy không khí hết sức nghiêm túc đứng đắn, không ai nghĩ đế nhìn gương mặt tươi cười của Cố Vân Tiện, lại nghĩ đến biểu cảm ngay thẳng kia của Thôi Sóc, nỗi băn khoăn trong lòng chậm rãi tản là hắn nghĩ nhiều trước đây hai người họ từ xa có gặp nhau một lần ở Lạc Thành Các, nhưng ngoài hỏi thăm, cũng không nhiều lời một nay hợp tấu cùng nhau chẳng qua cũng là do người khác đưa đẩy, vậy thì có gì khúc mắc?Huống chi, Thôi Sóc rõ ràng còn nặng tình với vị thê tử đã mất, thì há có thể mơ ước tới sủng phi chốn thâm cung của hắn?Sao hắn lại có thể nảy sinh cái ý tưởng kỳ quái như vậy chứ?“Ba vị lại tiếp tục tán gẫu, những người khác cũng không biết nên làm gì. Dù sao người có trình độ về âm luật như hai vị, vẫn là thiểu số.” Hắn mỉm cười mở miệng, “Tả tướng và Như Cảnh mà hợp ý như vậy, sau khi tiệc tan có thể trao đổi thêm. Về phần trẫm, tối nay trở về sẽ thỉnh giáo Quý cơ một phen, tranh thủ lần tới có nghe hai vị luận khúc lần nữa, không đến mức một câu cũng không đáp được.”“Làm bệ hạ chê cười rồi.” Từ Khánh Hoa nói, “Thần nhất thời thất lễ, chậm trễ chư vị đồng liêu thưởng thức ca vũ, đáng trách, đáng trách. Ta kính mọi người một ly xem như bồi tội.”“Làm gì có, làm gì có, Tả tướng quá lời.”“Có thể nghe ba vị bàn luận âm luật, là việc cực kỳ phong nhã, chúng thần cầu còn không được.”Hoàng đế cười ngồi xem mọi người phía dưới hoà thuận, lại có vẻ như không để ý mà bổ sung “Như Cảnh đã có công tấu một khúc cầm hay như vậy, tự nhiên không thể không khen thưởng một phen. Khanh nói xem, khanh muốn cái gì?”Thôi Sóc khom người nói“Vì bệ hạ phân ưu là bổn phận của thần tử, cho nên không cần khen thưởng.”“Điều này không thể được, trẫm luôn là người thưởng phạt phân minh. Như vậy đi, trẫm thấy ngươi cũng không cần vàng bạc châu báu, vậy thì liền đổi một phần thưởng khác, như vậy ngươi càng có thể vì trẫm mà phân ưu giải lao.” Hoàng đế cười nói, “Truyền chỉ, thăng chức cho Thôi Sóc thành chính ngũ phẩm Trung Thư xá nhân.”Trung Thư xá nhân là gì, tức là Trung Thư tỉnh chưởng khởi thảo chiếu lệnh, chọn những học giả có uy tín và có văn học thâm niên làm quan. Thôi Sóc là tân khoa Trạng Nguyên, học nhiều hiểu rộng, tài hoa hơn người, ở Lại bộ nhậm chức nửa năm, tuy sau này có được đề bạt, nhưng tốc độ vẫn là quá nhanh, không nằm trong phạm vi tiếp thu được của nhiều người. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi triều thần kinh ngạc, lúc sau đều sôi nổi tỏ vẻ chúc có người nhận ra được, khoảnh khắc bệ hạ khen Thôi Sóc, nhưng lại không có lấy một lời khen thưởng Quý cơ nương đãi khác nhau như vậy có vẻ có chút kỳ quái. Biểu hiện của Quý cơ nương nương xuất sắc như vậy, ngài cho dù không ban thưởng chút gì, nhưng tốt xấu gì cũng nên khen thưởng một câu chứ!Thời điểm tàn tiệc cũng là đến giờ Hợi, trong cung quy định cấm quan viên đi lại vào ban đêm. Tất cả quan viên nhập cung dự tiệc, lúc xuất cung, trên người đều phải mang theo thẻ bài chứng minh thân phận, để tránh trên đường về gặp phải quan tuần tra Kim Ngô Vệ lại trở thành tặc tử phạm Thôi Sóc đẩy cửa lớn ra bước vào, Đồng Nghĩa cùng Đồng Vân Huyên đều còn chưa ngủ. Trong viện, trên bàn đá bày dưa và trái cây cùng bánh Trung Thu, Đồng Nghĩa nhấc chung rượu tự rót tự uống. Đồng Vân Huyên bị Đồng Nghĩa ra lệnh không cho uống rượu, đành buồn bã ỉu xìu mà ngậm ngùi ăn bánh Trung Thu uống trà, cũng không quên trừng mắt lườm huynh trưởng nhà mình một cái.“Lục Lang, huynh về rồi ư?” Nghe được âm thanh mở cửa, Đồng Vân Huyên lập tức nhảy lên, vài bước ngắn chạy đến bên người hắn, mới vừa tới gần liền lấy tay che mũi, “ Huynh cũng uống rượu sao?”Thôi Sóc cười nhẹ, “Yến tiệc ở trong cung, sao có thể không uống rượu?”“Các huynh ai cũng có thể uống rượu, sao chỉ có muội là không thể được? Thật đáng ghét!” Đồng Vân Huyên căm giận bất Sóc không nói lý với nàng, liền bước qua ngồi vào bàn đá, cầm lấy một chén rượu đã được rót đầy, sau đó uống cạn một Nghĩa sửng sốt, lúc sau phản ứng lại không nhịn được réo lên “Đây là Trúc Diệp Thanh ngon nhất, quanh năm suốt tháng ta chỉ mua được có hai chung, ở trong cung sao huynh không uống rượu ngon của huynh, tội gì về đây đoạt rượu ngon với ta?”Vẻ mặt Thôi Sóc tự nhiên, “Uống rượu ở trong cung sao có thể so sánh với ở nhà? Ở chỗ đó làm gì có thời gian chuyên tâm uống rượu, chỉ bận rộn lấy nhân đấu tâm nhãn. Mệt đến phát hoảng.”Nghe được khẩu khí của hắn không tốt, Đồng Vân Huyên lo lắng hỏi “Sao vậy Lục Lang? Huynh bị ai tính kế? Hay là chọc bệ hạ tức giận?“Là có người tính kế ta, chẳng qua không thành công.” Thôi Sóc thản nhiên đáp, “Ta cũng không trêu chọc làm bệ hạ tức giận. Ngược lại, bệ hạ còn thăng quan cho ta.”“Thật sao?” Đồng Vân Huyên kích động hỏi, “ Chức quan gì chức quan gì?”“Thung Thư Xá Nhân, chính ngũ phẩm.”“Chính ngũ phẩm?” Đồng Vân Huyên vui vẻ nhảy nhót, “Vậy thì là quan lớn rồi!”Đồng Nghĩa cũng phụ hoạ thêm, “Đúng vậy, ta nhớ rõ Dục Đô lệnh chưởng quản Dục Đô thành cũng bắt đầu từ ngũ phẩm, hiện tại huynh còn cao hơn nửa phẩm so với Dục Đô lệnh!”Thôi Sóc khẽ Vân Huyên chú ý tới vẻ mặt của hắn, do dự nói “Lục Lang, sao muội thấy huynh cũng không được vui mấy. Huynh không thích sao?”“Không có. Không phải ta không thích.” Thôi Sóc bình tĩnh nói, “Chẳng qua ta đã đoán được sớm muộn gì ngày này cũng đến, trong lòng đã có chuẩn bị, đương nhiên là không biểu hiện ra ngoài.”“À.” Đồng Vân Huyên cái hiểu cái không, gật gật Nghĩa thấy thế, đoán được trong cung yến đã có sự tình gì đó phát sinh, vội mở miệng nói “Đã không còn sớm nữa, Vân Huyên muội đi ngủ trước đi.”Đồng Vân Huyên trợn to hai mắt, “Tại sao? Muội đợi lâu như vậy cũng chỉ để chờ nghe Lục Lang trở về kể lại sự tình trong cung yến! Lục Lang đêm nay đi chính là Khánh An điện! Muội chỉ mới được xem qua bên ngoài ở tranh vẽ, còn chưa biết được bên trong cung điện trông như thế nào mà!”“Ngày mai muội quay lại hỏi là được. Lục Lang đêm nay mệt mỏi, muội cũng đừng quấn lấy huynh ấy, làm phiền huynh ấy nghỉ ngơi.”Đồng Vân Huyên trừng mắt nhìn huynh trưởng hồi lâu, mới hừ một tiếng,“Muội biết huynh chỉ muốn đuổi muội đi! Muội đi ngủ là được! Chẳng qua nói cho huynh biết, muội là nể mặt mũi của Lục Lang, chứ không phải là sợ huynh đâu!” Sau đó lại quay đầu nhìn về phía Thôi Sóc, “Sáng sớm mai Lục Lang huynh còn phải vào triều, đừng có ngồi lâu cùng ca ca muội, sớm nghỉ ngơi một chút.”Thôi Sóc gật gật đầu, “Đã biết.”Sau khi Đồng Vân Huyên trở về phòng, Đồng Nghĩa mới chậm rãi rót cho hắn một chén rượu, hỏi “Nói đi, có chuyện gì?”Thôi Sóc nhận lấy chén lại lần nữa uống cạn một hơi, nói nhẹ như gió thoảng mây bay “Cũng không có gì, ta thỉnh cầu bệ hạ cho phép ta không cần tái giá.”“Cái gì?!!” Đồng Nghĩa không khống chế được mà cất cao giọng nói, “ Huynh…Huynh…Huynh…..”“Nói nhỏ chút, nếu huynh không muốn Vân Huyên đang tránh ở cạnh cửa nghe lén được.”Đồng Nghĩa bình tĩnh lại, đè thấp thanh âm, “Huynh làm như vậy, đã suy xét hậu quả chưa?”“Dĩ nhiên là rồi.” Thôi Sóc nói, “Gia tộc bên kia ta tự có cách, huynh không cần quá lo lắng vì ta.”Đồng Nghĩa trợn mắt há mồm mà nhìn hắn một lúc lâu, mới thở dài một hơi, “Quen biết huynh lâu như vậy, tối hôm nay ta mới thật sự coi như phục huynh. Huynh nói được làm được, nam tử hán chân chính!”Thôi Sóc ngồi nghe hắn nói lời trêu ghẹo, cười cười tỏ vẻ không sao.“Không đúng, nếu như huynh đã giải quyết được vấn đề tái giá của mình, thì hà cớ gì lại hậm hực trở về.” Đồng Nghĩa nói, “Ta quan sát vẻ mặt từ khi bước vào cửa của huynh, rõ ràng là đang tưởng nhớ cái gì. Buổi cung yến hôm nay không chỉ xảy ra một sự kiện này đúng không?”Thôi Sóc nghe vậy không nói, tầm mắt dừng ở chén rượu đang cầm trong tay. Rượu trong chén trong suốt, trăng tròn soi bóng bên trong, có vẻ xa xôi lại mờ giống như nàng với CHƯƠNG 62 “Câu vẫn ?” Thanh âm của Hoàng đế trở nên nguy hiểm, “Chính là câu vẫn được dân gian gọi là đoạn trường thảo’ ?” Dưới khí thế áp bách cường đại Tiết Trường Tùng có chút co quắp, cố hết sức bình ổn tâm trạng, mới có thể trấn định nói “Vâng. Câu vẫn chứa kịch độc, cho dù dùng nó ngâm qua nước cũng có thể đưa người ta vào chỗ chết. Trong thịt băm mà Tam Hoàng tử ăn bị trộn lẫn một ít câu vẫn thủy, phân lượng này không đủ nguy hại đến tính mạng với một người đã thành niên, nhưng lại đủ để đưa một đứa trẻ chưa được nửa năm vào chỗ chết.” Hoàng đế khẽ cười, trong mắt đều là ý lạnh, “Câu vẫn. Lại là câu vẫn.” Quay đầu nhìn về phía trong điện, “Hoạn quan nghiệm thực ở đâu ?” Một tiểu hoạn quan trong đám người đang quỳ chậm rãi bước ra, sắc mặt trắng bệch như quỷ, toàn thân run lẩy bẩy, lê gối đi vào trong điện. “Bệ hạ…” Y run rẩy đập đầu, trán kề đất lại không dám ngẩng lên. “Vì sao chưa từng nghiệm ra thức ăn có gì khác thường ?” Hoàng đế bình tĩnh hỏi. “Thần… Thần…” Thanh âm run rẩy đến kỳ cục, nửa ngày cũng không nói ra một câu. Tiết Trường Tùng nhìn thấy khó nhẫn, hơi do dự, vẫn kiên trì nói “Khởi bẩm bệ hạ, nguyên nhân là do câu vẫn thủy quá ít, từ hương vị sẽ không nhận ra khác thường. Mà loại độc này ngân châm cũng không nghiệm ra. Sở dĩ phản ứng của Uyển nghi nương tử lớn như vậy, là vì thể chất của ngài ấy quá yếu, lại vừa sinh nở không lâu, chính là thời điểm thân thể suy yếu. Nhưng vị quý nhân này thể chất khỏe mạnh, cũng không như Uyển nghi nương tử, cho nên tạm thời chưa có phản ứng gì.” Hoàng đế sáng tỏ gật đầu. Tiểu hoạn quan thấy vẻ mặt của hắn, tưởng rằng bản thân đã được khoan thứ, trong lòng vừa buông lỏng, thì nghe thấy bệ hạ không mấy để ý nói “Mang xuống trượng tễ.” Hai chân y mềm nhũn, toàn thân co quắp thành bùn nhão. Bên cạnh lập tức có người đi tới bắt lấy tiểu hoạn quan, đưa y ra ngoài. Tiểu hoạn quan muốn mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng cổ họng giống như bị bóp chặt, một câu cũng không nói nên lời. “Bệ hạ.” Một âm thanh mềm nhẹ, mang theo sức mạnh làm tâm thần người ta thư hoãn. Hoàng đế quay đầu, đã thấy Cố Vân Tiện quỳ gối trong đám người, ngẩng đầu nhìn về phía mình, “Thỉnh cầu bệ hạ nghĩ lại.” Những người bên cạnh đều kinh hãi nhìn Cố Vân Tiện, không biết nàng thần bí cái gì. Hôm nay vừa thấy trạng thái Hoàng đế đã biết là không bình thường. Tuy hắn hỉ nộ bất thường, nhưng ngày thường vẫn rất khoan dung với hạ nhân, tình huống cứ vậy bật thốt lên trượng tễ là thập phần hiếm thấy. Mấy cung tần hiểu biết nhiều chuyện trong cung đã nghĩ đến chuyện Lâm tiệp dư đầu độc năm đó, phỏng chừng hơn phân nửa là chuyện hôm nay tác động đến hận cũ của bệ hạ, nên lúc này mới tức giận đến vậy. Dưới tình huống như vậy còn vấp phải xui xẻo, Cố Vân Tiện cũng thật là anh dũng quá đi ! “Nguyên nhân sự việc lần này không chỉ trách hoạn quan nghiệm thực kia. Cho dù hắn có sai, cũng chưa đáng tội chết.” Cố Vân Tiện nói, “Làm vua phải thưởng phạt phân minh, vô tội giận chó đánh mèo như vậy, có khác gì quân gian ác đâu ?” Hoàng đế nghe vậy sắc mặt nặng nề, không nói lời nào nhìn nàng. Cố Vân Tiện vẫn duy trì tư thế hơi ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo sáng tỏ, hết sức ngay thẳng. Dục Thục nghi và Minh Sung nghi quỳ gần nhất, trao đổi ánh mắt không lộ dấu vết, trong lòng đều có chút mong đợi, chờ bệ hạ giận tím mặt. Cố Vân Tiện thật là giả vờ hiền lành đến mơ màng đầu óc, giờ còn học như gián quan kia. Tính tình bệ hạ như thế nào ? Chính là hoang đường hồ vi chẳng khác gì tiên đế. Lúc nào thì ngươi nghe qua tiên đế khiêm tốn nạp gián ? “Lữ Xuyên.” Hoàng đế hít sâu, thản nhiên nói, “Ra ngoài phân phó người hành hình, chỉ cần đánh 30 trượng, không cần đánh chết.” Minh Sung nghi mở to hai mắt, trong mắt toàn là kinh hãi và không thể tin. “Vâng.” Lữ Xuyên lĩnh mệnh rời đi. Hoàng đế tự mình tiến lên nâng Cố Vân Tiện dậy, “Vừa rồi tâm tình trẫm không tốt, không thấy nàng cũng ở đây, mới để nàng quỳ lâu như vậy.” “Thần thiếp hiểu được, bệ hạ lo lắng cho Hình muội muội.” Cố Vân Tiện nói, “Thần thiếp cũng lo lắng, cho nên vừa nghe tin liền chạy tới. Cũng may Hình muội muội và Tam Hoàng tử đều không nguy hiểm đến tính mạng, đúng là trong cái rủi có cái may.” Hoàng đế gật đầu, “Quả thật, trong cái rủi có cái may.” Vế sau của câu nói nghe thế nào cũng cảm thấy có hàm ý. Một đám người quỳ trong điện, chỉ có hai người họ đứng, cứ không coi ra gì mà nói chuyện. “Bệ hạ, chuyện Nhu uyển nghi trúng độc, thần thiếp cảm thấy còn có ẩn tình, về lý nên tra rõ.” Minh Sung nghi không chịu nổi bị bỏ qua như vậy, chợt mở miệng. Hoàng đế nghe vậy quay đầu, nhìn Minh Sung nghi trong chốc lát, gật gật đầu, “Đương nhiên cần tra rõ. Nhưng Nguyệt nương cho rằng, trẫm nên giao cho ai đi tra rõ ?” “Đây là chuyện trong hậu cung, đương nhiên để thần thiếp và Dục Thục nghi đi tra.” Minh Sung nghi nói. Nàng ta đáp quá nhanh, Dục Thục nghi ở bên muốn ngăn cản đã không kịp, đành phải nhận mệnh nhắm mắt lại. Khương Nguyệt Thường này, rốt cuộc còn muốn hại mình bao nhiêu lần ! Mấy ngày nay hậu cung xảy ra nhiều chuyện, nói đến cùng nguyên nhân vẫn là do Khương Nguyệt Thường. Cá tính nàng ta mạnh hơn, ban đầu nắm cung quyền liền hận không thể cùng mình phân cao thấp, dường như vốn không hề nhớ quyền lực bệ hạ cho phép nàng ta chỉ là “Cùng nhau giải quyết lục cung”, hiện nay người thực sự quản chuyện hậu cung là mình – Thẩm Trúc Ương. Đương nhiên nàng không thể tùy ý để Khương Nguyệt Thường đoạt quyền, từng vài lần trong tối ngoài sáng ra tay với nàng ta, tuy đánh nát tính toán của đối thủ, nhưng về phương diện quản lý lại sơ sót. Bắt đầu từ chuyện con ngựa hoảng sợ, nàng liền lo bệ hạ sẽ cho rằng đây là liên quan đến chuyện mình quản lý hậu cung bất lực, thuận thế tước đi cung quyền của mình. Đang nghĩ cách bù lại, ai ngờ lúc này lại xảy ra chuyện Nhu Uyển nghi trúng độc. Thật đúng là nhà dột còn gặp mưa đêm. Vừa nghe câu hỏi của bệ hạ, rõ ràng là có ý thử. Người hạ độc còn chưa tra ra, hai người họ là kẻ nhiều hiềm nghi nhất, nàng ta tích cực tỏ vẻ muốn nhận việc này như vậy, khó tránh khỏi có chút quá mức chột dạ ! Lui một vạn bước, cho dù bệ hạ không hề hoài nghi hai người họ, nhưng thất trách đến vậy, còn không nhanh chóng thỉnh tội, cứ hùng hồn như vậy, chỉ e càng khiến ngài ấy thêm tức giận. Quả nhiên, Hoàng đế mỉm cười, “Giao cho nàng và Trúc Ương ? Quả thật trước đây trẫm sẽ làm như vậy.” Trong thanh âm còn có hàn ý, “Trẫm tín nhiệm các ngươi, giao hậu cung này cho các ngươi, nhưng các ngươi đã hồi báo cho trẫm cái gì ?” Minh Sung nghi sửng sốt. “Bệ hạ, thần thiếp quản lý hậu cung bất lực, đã phụ sự nhờ vả của bệ hạ.” Rốt cuộc Dục Thục nghi bái dài, “Thỉnh bệ hạ trách phạt !” Thấy Dục Thục nghi dẫn đầu thỉnh tội, Minh Sung nghi hận đến cắn chặt răng. Lý trí nói cho Khương Nguyệt Thường giờ phút này hẳn nên cùng dập đầu thỉnh tội, nhưng tâm lý lại nuốt không trôi. Việc này rõ ràng là có người âm thầm giở trò quỷ, sao lại trách phạt lên người mình ? Hoàng đế thoáng nhìn sắc mặt Minh Sung nghi, hàn ý trong mắt càng sâu. Dục Thục nghi thấy thế lượt bớt suy tính, lại nói “Thần thiếp cả gan, thỉnh bệ hạ cho thần thiếp cơ hội lấy công chuộc tội. Tra rõ việc này, cho Nhu Uyển nghi và Tam Hoàng tử một công đạo.” Hoàng đế thản nhiên đánh giá nàng ta trong chốc lát, “Ngươi muốn lấy công chuộc tội cũng không phải không được. Chẳng qua trẫm thấy một mình Trúc Ương ngươi có lẽ quá bận rộn, vẫn nên tìm thêm một người làm cùng với ngươi đi.” Minh Sung nghi ngẩng đầu, nhìn hắn. “Vân Nương, lần này khổ cho nàng rồi.” Hoàng đế nhìn sang Cố Vân Tiện, lúc chạm đến dung nhan như sen tuyết của nàng, ánh mắt đạm mạc của hắn nhu hòa đi chút ít, “Chuyện hậu cung, nàng vốn đã làm quen. Nghĩ vậy chắc cũng chẳng còn ai thích hợp hơn nàng.” Dường như Cố Vân Tiện có hơi kinh ngạc, sửng sốt một lát mới nói, “Ý bệ hạ là…” “Sau này nàng sẽ cùng với Dục Thục nghi, quản lý chuyện hậu cung.” Trong lòng Dục Thục nghi phát lạnh. Nàng tự nhiên biết, Cố Vân Tiện nắm cung quyền với Khương Nguyệt Thường nắm cung quyền, tính chất khác biệt đến mức nào. Trước đây Khương Nguyệt Thường hiếm khi tiếp xúc với sự vụ trong cung đình, đối với việc trong lục cung hết sức mới lạ, xuống tay thong thả, không thể tranh chấp với mình. Nhưng Cố Vân Tiện thì khác. Nàng ta vốn là đương gia chủ mẫu, ở trong cung có nhân mạch rộng khắp của bản thân. Hằng ngày hết thảy sự vụ trong hậu cung đều do tỉnh điện và lục thượng cục phụ trách, phần lớn chủ sự đều do Cố Vân Tiện tuyển chọn. Dục Thục nghi nắm cung quyền trong tay đã hơn một năm nay, vẫn muốn thay thân tín của bản thân, nhưng giữa hạ nhân cũng có quan hệ rắc rối khó gỡ, mình khó có thể hoàn toàn thay đổi trong thời gian ngắn. Nay nếu là Cố Vân Tiện nắm cung quyền lần nữa, chỉ e rất dễ dàng tìm về bộ hạ cũ, thành bàn đạp để trở mình. Huống chi, nghe giọng điệu của Hoàng đế, Cố Vân Tiện cũng không phải hiệp trợ mình quản sự, mà là hai người họ cùng nhau chủ sự ! “Ý bệ hạ, là để thần thiếp hiệp trợ Dục Thục nghi quản lý lục cung ?” Cố Vân Tiện nghi hoặc. “Không, không phải hiệp trợ.” Hoàng đế nói, “Hai người cùng làm, chẳng phân biệt chủ yếu với thứ yếu.” Cố Vân Tiện hơi cúi đầu, vẻ mặt giãy dụa. Dục Thục nghi thấy thế, trong lòng cảnh giác mãnh liệt. Biểu cảm này của nàng ta là có ý gì ? Dĩ nhiên là thế, chẳng lẽ nàng ta vẫn không biết đủ, nhất định muốn độc chiếm hạng đầu mới vừa lòng ? “Thần thiếp nghĩ rằng, bệ hạ sắp xếp như thế, có phần không ổn.” Cố Vân Tiện nghiêm túc nói, “Chuyện hậu cung chưa bao giờ có tình huống hai người cùng xử lý, chẳng phân biệt chủ yếu với thứ yếu. Nếu sau này gặp phải đại sự khó giải quyết, ý kiến của thần thiếp và Dục Thục nghi bất đồng, giằng co mãi, thì làm thế nào ?” Hoàng đế nhìn nàng, “Vậy ý của nàng là ?” Vẻ mặt nàng cung kính, nghiêm trang nói “Thân phận Dục Thục nghi cao quý, thần thiếp xin lui, nguyện ý hiệp trợ ngài ấy quản lý lục cung.” Dục Thục nghi mở to hai mắt, dù ngụy trang trên mặt, cũng không che dấu được sự kinh ngạc. Hoàng đế trầm mặc một lát, dường như khẽ thở dài, “Thôi được, nếu nàng đã nói vậy, thì theo ý nàng.” Ngẫm nghĩ lại nói, “Nhưng người hiệp trợ quản lý lục cung, về vị phân phải phù hợp một chút, không thì sẽ kỳ cục.” Không đợi Cố Vân Tiện phản ứng, hắn đã nhẹ nhàng bâng quơ nói với Lữ Xuyên “Truyền chỉ, tấn nguyên Tiệp dư Cố thị lên Quý cơ tam phẩm, ban thưởng quyền hiệp trợ quản lý lục cung.” “Bệ hạ…” Dường như Cố Vân Tiện định chối từ, nhưng mà thấy kim khẩu hắn đã mở, nàng không còn gì để nói nữa, chỉ có thể thuận theo bái lậy tạ ân, “Thần thiếp tạ bệ hạ.” Hoàng đế gật đầu, cho nàng đứng lên, lại nhìn sang Minh Sung nghi, khẩu khí bình thản, “Trẫm thấy Nguyệt nương ngươi vẫn là không làm được sự vụ trong cung, về sau không cần phiền não nữa, ngươi có thể trải qua những ngày thanh nhàn rồi.” Trong giọng nói của hắn có chút châm biếm, Minh Sung nghi biết không còn đường sống để vãn hồi, không muốn mất mặt cầu xin, chỉ im lặng cúi đầu không lên tiếng, xem như lĩnh mệnh. “Được rồi, đều đứng lên đi.” Hoàng đế nhìn quét một vòng đám mỹ nhân quỳ đến đầu gối run lên, rốt cuộc mở lòng từ bi, thả các nàng một con ngựa. Cố Vân Tiện đứng cạnh Hoàng đế, nhìn tứ phía, trong lòng bình tĩnh như mặt hồ mùa thu, không có một gợn sóng. Tất cả đều phát triển dựa theo kế hoạch của nàng. Bát thịt băm có câu vẫn thủy kia là bút tích của Trang Lệnh nghi, Tam Hoàng tử còn lại là trọng điểm trong kế hoạch. Trong kế hoạch của họ, mục tiêu đầu độc là Tam Hoàng tử, nhưng Cố Vân Tiện biết, Nhu Uyển nghi nhất định luyến tiếc lấy con để mạo hiểm. Cho nên nàng ta nói với nàng, thịt băm không cần Tam Hoàng tử uống, để nàng ta uống là được rồi. Chỉ cần khống chế tốt phân lượng, tuyệt đối sẽ không có gì trở ngại. Họ cũng không cần ai thật sự chết, chỉ là muốn dùng chuyện này, để bệ hạ tinh tưởng lĩnh ngộ, nay sự đề phòng của hậu cung lơi lỏng thế nào, hai người Thẩm Trúc Ương và Khương Nguyệt Thường thất trách ra sao. Bản thân đã chuẩn bị đầy đủ chăn đệm, toàn bộ cỏ khô củi khô đều trải xong, chỉ chờ Nhu Uyển nghi đến châm ngọn lửa này. Kết quả hiện giờ, đã vượt qua dự đoán của bản thân. Nàng không chỉ lấy được cung quyền, còn ngoài ý muốn tấn nửa vị phân, có thể nói là toàn thắng. Về phần Hoàng đế để mình cùng Dục Thục nghi tra rõ chuyện Nhu Uyển nghi trúng độc, Vân Tiện tuyệt không lo lắng. Gây án là nàng, tra án cũng là nàng, muốn bỏ mình ra ngoài, quả thực là không cần tốn sức. Chuyện nàng cần làm, là bắt lấy cơ hội tốt này, bắt chuyện với Thẩm Trúc Ương. Hôm nay bản thân ấy được chỗ tốt như vậy, chung quy cũng không thể cái gì cũng không lấy được. Thất sủng, phế truất, ban chết, đây là kiếp trước của tới khi rượu độc rót vào miệng, mới như chợt tỉnh cung điện này, tràn ngập oan hồn và máu tươi,Cũng tràn ngập lợi ích và cám tranh, không nên tranh, tranh được, không tranh được,Kiếp này nàng đã tinh tường hiểu đường phía trước đã định sẵn trải đầy bụi gai đao kiếm,Mà chiếc phượng ấn đã không còn thuộc về mình,Liệu nàng còn có thể chấp chưởng lần nữa ?***“Hôm nay nàng không còn là con ngốc hồ đồ mến mộ phu quân như trước kia nữa… Nàng thu hồi một mảnh tình si, thay vào đó là một bụng tính toán.”Năm mười ba tuổi, Cố Vân Tiện lần đầu tiên gặp Thái tử Cơ Tuân. Người thiếu niên khôi ngô, phóng khoáng sơ ý bắn lệch mũi tên suýt chút nữa khiến nàng bị thương. Thấy nàng tức giận, chàng ngắt cành hoa đào gài lên mái tóc nàng để bồi tội. “Này, ta là Cơ Tuân, nàng tên là gì?”“A Vân. Ta là A Vân.”Giây phút đó, trái tim A Vân đã theo bước chân Cơ Tuân rời bỏ nàng. Nhưng chàng thiếu niên đó lại chẳng hề nhớ đến A Vân. Chàng không nhận ra nàng khi Hoàng hậu mẹ chàng giới thiệu với chàng người em họ tên Cố Vân Tiện. Mặc cho nàng ngại ngùng bắt chuyện bao nhiêu lần, mặc cho nàng lặng lẽ dõi theo bóng lưng chàng bao nhiêu lần, đối với Cơ Tuân, nàng chỉ là một cô em họ mà chàng có lẽ chẳng hề nhớ tên. Năm mười lăm tuổi, Cố Vân Tiện cùng Thái tử Cơ Tuân kết duyên thành vợ chồng. Thế nhưng những ngày ân ái lại chẳng dài lâu. Nàng cũng chỉ là một trong những giai nhân xung quanh Cơ Tuân, thậm chí còn chẳng hấp dẫn bằng họ. A Vân càng cố gắng đến gần bên Cơ Tuân bao nhiêu, chàng càng cảm thấy phiền toái bấy nhiêu. Chàng vẫn không nhận ra đế băng hà, thái tử lên ngôi. Cô gái nhỏ Cố Vân Tiện từng bước trở thành Thái tử phi rồi sau đó là Hoàng hậu. Ngôi vị càng cao, khoảng cách giữa A Vân và Cơ Tuân càng xa dần. Hậu cung ba ngàn mỹ nữ, Cơ Tuân sao còn nhớ đến người vợ chàng vốn đã không yêu. Cơ Tuân càng lạnh nhạt, A Vân càng điên cuồng si mê. Chàng càng mê luyến giai nhân chốn hậu cung, nàng càng ghen tuông đố kỵ. Nàng để mặc cho bản thân chìm trong những âm mưu toan tính. Cho tới một ngày nàng không còn là A Vân thuở ban đông năm ấy, nàng gián tiếp hại chết thai nhi còn chưa ra đời của phi tần, chàng ban chiếu phế hậu. Mùa đông năm ấy, Thái hậu - người cô ruột bao nhiêu năm luôn yêu thương che chở cho nàng vì quá thất vọng và đau lòng mà qua đời, chàng ban cho nàng cái chết. Đến thời khắc cuối cùng, A Vân mới hiểu ra trong cuộc đời này, nàng đối với Thái hậu có lỗi biết bao nhiêu. Nàng đối với chính mình có lỗi biết nhường nào. Nhưng tất cũng đã quá muộn. Chàng thiếu niên rạng rỡ tựa ánh mặt trời - người đã gài nhánh bích đào lên tóc nàng mùa xuân năm đó ngày hôm nay đã ban cho nàng cái chết. Chỉ là chàng vẫn chẳng nhận ra nàng. * * * * *“Kiếp trước, nàng gần như điên cuồng và si mê quấn lấy hắn, cuối cùng lại đánh mất chính mình. Thế nhưng lúc này đây, lại đến lượt hắn vì nàng mà cuồng dại.”Trời cao thương xót, cho A Vân một cơ hội được sống. Khi nàng tỉnh lại, Thái hậu chưa băng hà, nàng chưa bị phán tội chết nhưng thân phận chỉ còn là một phế hậu. A Vân hiểu rằng giờ đây chính là thời điểm quan trọng nhất để nàng có thể sửa chữa sai lầm. A Vân của kiếp trước chỉ muốn có được tình yêu của Cơ Tuân, A Vân của kiếp này chỉ muốn được hiếu kính Thái hậu trọn đời. Thế nhưng sự đời trớ trêu, khi nàng nồng nhiệt dâng trái tim mình cho Cơ Tuân, hắn chẳng ngại ngần mà đem chân tình của nàng giẫm đạp dưới chân, đến khi lòng nàng nguội lạnh chỉ cầu bình an, hắn lại chẳng thể dời mắt khỏi vợ chồng đã bao nhiêu năm, cho tới lúc này Cơ Tuân mới nhận ra hoá ra nàng thông minh đến thế, dịu dàng đến thế, tài hoa đến thế. Bao nhiêu nét đẹp của nàng trước đây bị vẻ ganh ghét đố kỵ che mờ giờ nở rộ hơn bao giờ hết. Nhưng chính sự quan tâm mà Cơ Tuân dành cho A Vân lại một lần nữa khiến nàng rơi vào hiểm cảnh. Chốn hậu cung có ai không ham muốn ngôi vị mẫu nghi thiên hạ? A Vân chỉ muốn một đời bình lặng nhưng những kẻ mang dã tâm lại mỗi ngày muốn dồn nàng vào chỗ chết. Vì bảo vệ mạng sống của chính mình, nàng một lần nữa đến bên Cơ Tuân, dùng tất cả sự thông tuệ và mưu tính của mình giành lấy sự yêu thương, che chở của hắn. Kiếp trước nàng một lòng yêu hắn, kiếp này chỉ có lợi dụng.* * * * *“Kiếp trước, hắn không đáp lại tình yêu của nàng khiến nàng ôm hận mà chết. Kiếp này, đến tận thời khắc cuối cùng, hắn cũng không tin nàng thật sự lại yêu hắn một lần nữa.”Trong mắt người đời, Cơ Tuân đích thực là một hoàng đế cuồng ngạo. Hắn mê đắm đàn ca hơn lo chính sự, thích uống rượu ngoạn cảnh hơn chấn chỉnh triều cương. Hắn gạt đi mọi lý lẽ về luân thường đạo lý mà lập người em dâu goá bụa thành phi tử. Nhưng có ai biết được nếu hắn không hoang đàng, phóng đãng thì đã chẳng thể được người cha hôn quân phong làm Thái tử. Mấy ai biết được đứa em gái bé nhỏ ngây thơ hắn yêu thương nhất lại vì một âm mưu ám sát vốn nhằm vào hắn mà phát điên. Cơ Tuân không sắt đá cũng chẳng vô tình, hắn chỉ không được phép đầu khi Cơ Tuân để mắt tới Cố Vân Tiện, đó có lẽ chỉ là hứng thú nhất thời. Hắn tò mò vì sao một oán phụ cay nghiệt lại trở nên trầm tĩnh chỉ sau một đêm. Nhưng dần dần, hắn mê luyến sự dịu dàng thanh tao của nàng, hắn vấn vương sự thông minh có chủ kiến của nàng. Ngay đến cả mùi hương nàng thường dùng cũng khiến hắn nhung nhớ. Nếu trước đây hắn chỉ muốn xua đuổi nàng thì giờ đây lại chỉ muốn ở bên nàng mỗi giờ mỗi phút. Nhưng đời này có những thứ một khi đã bỏ lỡ thì chẳng thể lấy trước, hắn ngắt một đoá bích đào gài lên tóc nàng để bồi tội, ấy vậy mà lại quên mất nàng. Kiếp này, hắn cuối cùng đã nhớ ra nàng nhưng tiếc thay người con gái tên A Vân đem lòng yêu hắn mùa xuân năm đó đã chết tự bao giờ. Nếu vậy, hắn nguyện tự tay trồng một rừng đào giữa cung điện vàng son, chờ khi hoa đào nở rộ nàng sẽ quay về bên hắn. Chỉ là đến khi nàng quay về, hắn lại chẳng còn thời gian để tiếp tục chờ. Đến cuối cùng, họ vẫn bỏ lỡ nhau lần nữa.* * * * *Tôi biết đến Hồi Sênh sau khi đọc “Ta và Hoàng thượng cùng phe” nên khi đọc những chương đầu của “Phế hậu xoay người ký” thì cảm thấy rất ngạc nhiên. Không còn vẻ hài hước, nhí nhảnh và tưng tửng, ngòi bút của Hồi Sênh trong “Phế hậu xoay người ký” sâu lắng và chau chuốt hơn nhiều. Những tình tiết cung đấu cũng lôi cuốn và thuyết phục thực, trùng sinh vốn không phải thể loại yêu thích của tôi. Tôi không thích cách các tác giả đẩy nhân vật của mình vào những tấn bi kịch có phần “máu chó” để rồi sau đó nam nữ chính được sống lại và lợi hại hơn xưa, có thể một mình đấu với phần còn lại của thế giới. Những tình tiết này đối với tôi có phần khiên cưỡng và gượng ép. Nhưng thật may tác giả Hồi Sênh lại không đi trên con đường mòn này. Kiếp trước của Cố Vân Tiện cũng là một tấn bi kịch, nhưng là một bi kịch do chính nàng tự tạo ra. Nếu nàng không yêu Cơ Tuân đến mất đi lý trí, nếu nàng không vì ghen tuông đố kỵ mà vứt đi lương tâm của bản thân, thì có lẽ nàng sẽ không đi đến kết cục bi thảm như vậy. Thứ mà Cố Vân Tiện đem theo khi chết đi không chỉ có hận mà hơn hết là sự ăn năn và hối tiếc. Chính vì hiểu được điều này mà sau khi sống lại, khác với nhiều nhân vật trùng sinh khác, Cố Vân Tiện không điên cuồng báo thù mà bình tĩnh dùng sự thông minh và tài hoa vốn có của mình để tự bảo vệ bản điểm đặc biệt nữa, đa phần trong những bộ truyện ngược nữ, nam chính luôn được tác giả ưu ái một cách kỳ lạ. Bằng chứng là nam chính không phải chịu quá nhiều thử thách và khổ đau để có được sự tha thứ và tình yêu của nữ chính. Nhưng nam chính Cơ Tuân lại khá “nhọ” khi bị tác giả Hồi Sênh hành hạ cho tới lúc kết và chỉ có được hạnh phúc trọn vẹn trong… ngoại truyện. Nhưng bản thân Cơ Tuân lại không hề oán trách một lời. Chàng hiểu rằng có nhân ắt sẽ có quả. Kiếp trước A Vân vì chàng mà chờ đợi lâu như vậy, chịu nhiều đau khổ đến vậy mà kết cục vẫn bị chính chàng giết chết. Vậy nên kiếp này, dù phải chờ bao nhiêu năm chàng cũng sẽ chờ, dù khổ đau bao nhiêu chàng cũng sẽ kiên trì, dù cho có phải đánh đổi bằng mạng sống, chàng cũng bằng lòng. Đến cuối cùng, dù có bỏ lỡ bao nhiêu lần, những người thực sự yêu nhau vẫn sẽ tìm được nhau, khi hoa đào nở rộ. Thế nên dù truyện chưa hoàn edit và sẽ bị chủ nhà set pass nhưng chỉ cần bạn có chân tình thì vẫn sẽ chờ được đến ngày truyện hoàn thôi. Thế nhé!_____________" " Trích dẫn từ truyện được dẫn theo nhà edit và rv-erReview by Linh_Hy TầnBìa Họa Gian Phi...Mời các bạn đón đọc Phế Hậu Xoay Người Ký của tác giả Hồi Sênh. Tên gốc Trọng sinh phế hậu xoay người ký Tác giả Hồi Sênh Thể loại trọng sinh, cổ đại, cung đình, ngược nam Độ dài 148 chương + 8 ngoại truyện Tình trạng bản gốc hoàn chính văn và ngoại truyện Tình trạng edit đã hoàn Bìa Lynn Bản gốc thuộc về Tấn Giang và tác giả Edit Liệt Hỏa Các & Lynn’s House Ngoài ra còn có sự trợ giúp từ Quick Translator, Google, Baike Ngày mở hố Ngày hoàn VĂN ÁN Thất sủng, phế truất, ban chết, đây là kiếp trước của nàng. Mãi tới khi rượu độc rót vào miệng, mới như chợt tỉnh mộng. Trong cung điện này, tràn ngập oan hồn và máu tươi, Cũng tràn ngập lợi ích và cám dỗ. Nên tranh, không nên tranh, tranh được, không tranh được, Kiếp này nàng đã tinh tường hiểu hết. Con đường phía trước đã định sẵn trải đầy bụi gai đao kiếm, Mà chiếc phượng ấn đã không còn thuộc về mình, Liệu nàng còn có thể chấp chưởng lần nữa ? POSTER & COVER MỤC LỤC TIẾT TỬ Chương 1 QUYỂN 1 NAY Đà KHÁC Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 QUYỂN 2 QUÂN ÂN NHƯ RƯỢU ĐỘC Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 QUYỂN 3 ĐÔI BÊN TƯƠNG TƯ KHÔNG BIẾT Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 QUYỂN 4 PHIỀN MUỘN VẪN NHƯ CŨ Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 QUYỂN 5 MỸ NHÂN CÁCH TẦNG MÂY Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 PHIÊN NGOẠI Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 HOÀN TRUYỆN ĐƯỢC EDIT VÀ CHIA SẺ PHI THƯƠNG MẠI HÃY ĐỌC BẢN EDIT Ở TRANG CHÍNH CHỦ ĐỂ TÔN TRỌNG CÔNG SỨC CỦA MÌNH

phế hậu xoay người ký