Bạn Trai Vi Diệu Của Tôi Phần 2 My wonderful boyfriend S2. (0.0 sao / 0 đánh giá) Trạng thái: Hoàn thành Tập hiện tại: Hoàn Tất (38/38) Vietsub + Thuyết minh 11. Tên truyện: Bạn trai bệnh kiều của tôi. Tác giả: Nhục Nhục Nam Sơn Quân. Thể loại: Đam mỹ hiện đại, trọng sinh, vườn trường, u ám, HE. Số chương: 37 chương (Hoàn). Review: Túc Mộc. Giá như có thêm nhiều nhiều nhiều bộ như này thì mình tình nguyện cày hết xuân hạ Xếp hạng: 5 (1429 lượt đánh giá) Xếp hạng cao nhất: 5. Xếp hạng thấp nhất: 3. Tóm tắt: Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi , chương 1 của tác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc …. Xem ngay. Tôi nghĩ rằng nỗi thống khổ của con trai tôi là do những việc làm xấu từ kiếp trước mà tạo nghiệp. Nghiệp lực của tự thân, tự thân phải hoàn trả. Kiếp này trả chưa hết, chuyển thế luân hồi tiếp tục trả, tôi không thể ngăn trở con trai mình hoàn nghiệp được. Lưu Thâm tự trỏ vào mình. “Hắn chỉ ghét bỏ tôi.” Sau đó trỏ vào tôi. “Hoặc ghét sự tiếp cận của tôi dành cho cậu.” Tôi mỉm cười khổ sở. “Tôi cảm thấy… Hắn đối với tôi như một bệnh trạng, luôn cố chấp… tôi cũng không biết diễn đạt ra sao. WmOeJ. Edit Thỏ – 兔 Thể loại Đam mỹ hiện đại, trọng sinh, vườn trường, u ám, HEĐộ dài 37 chươngTrong mắt mọi người thì có thể nhận xét bạn trai tôi vừa đẹp vừa giàu vừa cao ráo, đặc biệt lại luôn ngoan ngoãn vâng lời tôi. Mọi thứ đều theo ý của tôi ví dụ như tôi chỉ đông hắn không dám đi tây, thích ghen tuông và thích làm nũng. Theo đuổi tôi suốt nửa năm, rốt cuộc hắn gạ được tôi từ khi chúng tôi quen nhau, tôi chợt nhận ra có điều gì sai sai thì phải.“Thân ái, đút anh đi ~”“Đệch, anh bị cụt tay à!”“Đút! Anh!”“…”Nhìn bạn trai trừng tôi bằng đôi mắt đỏ hoe, tôi bất giác rơi vào câm trai mình… Chẳng lẽ bị bệnh tâm thần sao? Bạn trai bệnh kiều của tôiTác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân Edit Thỏ Thể loại Đam mỹ hiện đại, trọng sinh, vườn trường, u ám, HE Độ dài 37 chươngGiới thiệuBạn trai tôi vừa đẹp vừa giàu vừa cao ráo, luôn ngoan ngoãn vâng lời tôi. Tôi chỉ đông hắn không dám đi tây, thích ghen tuông và thích làm nũng. Theo đuổi tôi suốt nửa năm, rốt cuộc hắn gạ được tôi từ khi chúng tôi quen nhau, tôi chợt nhận ra có điều gì sai sai thì phải.“Thân ái, đút anh đi ~”“Đệch, anh bị cụt tay à!”“Đút! Anh!”“…”Nhìn bạn trai trừng tôi bằng đôi mắt đỏ hoe, tôi bất giác rơi vào câm trai mình… Chẳng lẽ bị bệnh tâm thần sao?Quét bomKhương Tự thâm hiểm vặn vẹo bệnh kiều thiếu nữ công x Lương Thiếu Đông ôn nhu sủng phu cường thụ. Công có bệnh. Bệnh không nhẹ. Ngoài bệnh tim ra còn bị tâm thần phân liệt và rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Ngọt văn. Hỗ sủng. Công dục vọng chiếm hữu rất lớn và bám riết thụ. Lưu ý-Cốt truyện có yếu tố vặn vẹo, mọi người cân nhắc trước khi 002 003 004 005006 007 008 009 – 010011 012 013 014 015— // —016 017 018 019 020021 022 023 024 025026 027 028 029 030— // —031 032 033 034 035036 037Hết. Chương 11 Edit Thỏ Quay lại bệnh viện, việc đầu tiên là lên xem Khương Tự thế nào. Hắn còn ngủ, không biết bao giờ tỉnh. Tôi ngồi trong phòng bệnh một chốc vẫn không ngăn được sự tò mò mãnh liệt, vì thế đi tìm một quán cà phê internet, chọn phòng đơn và đóng kín cửa. Tôi khởi động máy sau đó cắm USB vào, đeo cả tai nghe. Chỉ thấy ánh sáng màu xanh phản chiếu từ màn hình tinh thể lỏng, tôi nóng ruột đợi vài giây, máy tính tự động hiện lên một cửa sổ và tự động phát một đoạn video. Ngay từ đầu chỉ có không gian lặng im, u ám; sau đó tôi nghe thấy một ít thanh âm ồn ào, hoảng loạn của trẻ con. “Anh…” “Anh… Em sợ…” Đó là chất giọng đầy nhút nhát và sợ hãi của bé trai mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào. Tôi nhíu mày tiếp tục quan sát, ngay lúc này màn hình sáng lên, nó hiện ra khung cảnh khiến tôi kinh khiếp. Một đám đàn ông… Và một phụ nữ. “Anh, hu hu… Mẹ…” Tiếng đứa trẻ khóc càng thêm lớn dần, nó bị người đàn ông tát vào mặt, theo sau là lời uy hiếp lạnh lẽo. “Còn ồn tao băm mày cho chó ăn.” Hình ảnh dần dần chuyển động, thu vào máy quay là gương mặt khóc thút thít của đứa bé. Tôi gần như muốn đá phăng ghế tựa, tay siết thành đấm, hơi thở cũng nặng nề hơn. Tôi biết đây là video gì, là Khương Tự năm đó bị bắt cóc! Khương Lâu hoảng sợ rụt rè, trên mặt cậu còn vết thương vừa kết vảy. Da dẻ bầm tím và sưng đỏ vì một cái tát tay. Cậu ta dựa vào Khương Tự, so với Khương Tự còn thê thảm hơn nhiều. Thoạt trông Khương Lâu còn cao hơn so với Khương Tự một ít. Khương Tự ôm cậu ta vào lòng, khóc trong im lặng. Tim tôi đau như ngừng thở. Hình ảnh lần nữa di chuyển đến người phụ nữ kia, cũng chính là mẹ của hai đứa bé trai. “Đừng…” Tôi rệu rã tựa vào ghế, thảng thốt nhìn video. Trong tai nghe vang lên tiếng xin tha, kêu cứu; những thứ cưỡng bức và chà đạp, tiếng xác thịt va chạm vang lên bên tai thật rõ ràng… Dạ dày tôi khó chịu, muốn nôn… Đám chó chết kia làm trò trước mặt hai đứa nhỏ, nhục nhã mẹ chúng như thế… Mãi xem, không biết khi nào nước mắt đã rơi đầy mặt. Lúc video kết thúc, tôi đã khóc không thành lời. Tôi tưởng tượng những thứ ngược đãi, vũ nhục, thủ đoạn đê hèn xảy ra với tôi, chắc tôi điên lên mất. Tôi không thể tưởng tượng nổi Khương Tự và Khương Lâu tận mắt chứng kiến những điều này sẽ ra làm sao. Bọn chúng đều là súc sinh, thậm chí ngay cả súc sinh cũng không bằng! Khó trách Khương Lâu phát điên… Khó trách… Khương Tự… Khương Tự của tôi… Video trong máy tính đã tự hủy, hoàn toàn không tìm thấy dấu vết nào. Nước mắt trên mặt còn chưa lau, USB còn chưa rút thì tôi đã chạy ra khỏi đó. Tôi muốn gặp Khương Tự ngay bây giờ, lập tức. Tôi chạy một đường như điên về bệnh viện, nước mắt đã bị gió thổi khô. Tôi không cảm nhận được bất cứ thứ gì, trong lòng chỉ đau đáu một ý niệm —— tôi muốn gặp anh. Thẳng đến khi chạy tới cửa phòng bệnh, tôi thở hổn hển đứng trước cửa thì đột nhiên không đủ dũng khí để vào. Gặp Khương Tự, tôi sẽ nói gì đây? Tôi còn mặt mũi nào nhìn hắn? Giờ đây hắn nằm ở nơi này chẳng phải vì tôi đó ư? “Thưa cậu, sao cậu không vào trong?” Tôi ngẩn ngơ nhìn y tá kia, môi mấp máy. “Đông Đông… Đông Đông, em đang ở ngoài sao?” “Khương thiếu, xin đừng kích động.” Vì thế tôi đẩy cửa bước vào. Một chân Khương Tự đã giẫm trên sàn nhà, làn da hắn trắng đến chói mắt. Tôi đi tới, đem hắn nhét trở lại ổ chăn, vuốt ve gan bàn chân lạnh lẽo của hắn mà từng cơn nhói đau. “Đông Đông, em đi đâu…” Khương Tự vui mừng nhào đến ôm tôi, đầu tựa lên vai tôi, không muốn xa rời mà cọ cọ. Lòng tôi quặn thắt, ngay cả hốc mắt cũng đỏ hoe. Tôi ôm vai bạn trai, nhẹ nhàng vỗ về bờ lưng ấy. “Em chẳng đi đâu cả, sau này sẽ ở cạnh anh, có đuổi em cũng không đi.” “Thật chứ? Không lừa anh?” Khương Tự lẩm bẩm. “Anh mặc kệ, giả dối anh cũng tin. Anh mới không đuổi em, anh vừa đuổi thì em đã đi… xa anh rồi.” Dường như sực nhớ đến chuyện cãi nhau nên giọng điệu cũng trở nên chua xót, hắn mím môi, im lặng. “Em không bao giờ như thế nữa.” Tôi thì thào. “Em hứa với anh.” . . Vì tôi làm sao buông bỏ được? *** Khương Tự nằm viện hai hôm, tôi cũng chăm hắn suốt hai hôm. Tuy rằng hắn tự phát bệnh nhưng tôi quá áy náy trong lòng nên toàn bộ tiếc thương đều dành cho hắn. Cơm ngày ba bữa tôi đều tự tay nấu nướng ở nhà, sau đó bỏ vào ngăn giữ nhiệt và mang vào bệnh viện. Ngoài ra tôi còn giúp hắn đánh răng, rửa mặt, đổ nước, bưng trà; mấy chuyện cỏn con tôi đều đích thân làm, không cảm thấy phiền phức. Ngược lại Khương Tự có phần lo sợ, bất an. Hắn không muốn tôi đến nhanh, đi vội. Mỗi lần tôi hỏi còn muốn gì không hắn liên tục lắc đầu, sau đó kéo tôi lên giường và gối đầu lên ngực tôi xem TV. Lục Hổ đến gọi hai người kia rời khỏi. Lúc sắp họ đi thì tôi đem chân bạn trai đặt lên bụng mình cho ấm nên không thể xuống giường tiễn đưa. Tôi chỉ nói các anh vất vả rồi’, bọn họ nhìn thẳng mà đáp không vất vả’ sau đó rời đi, ngay cả bọn họ tên gì tôi cũng không biết. Bấy giờ Khương Tự hỏi “Khi nào chúng ta về nhà?” “Bác sĩ nói hết bình này là được.” Tôi hôn hôn trán hắn. “Về rồi em sẽ nấu món ngon, anh muốn ăn gì?” Khương Tự cười tươi “Em nấu gì anh cũng thích.” Tôi vuốt tóc bạn trai “Mai em ghé ký túc xá dọn đồ, về ở với anh.” Khương Tự lồm cồm bò dậy từ người tôi, đôi mắt sáng ngời nhìn tôi như thế. Hắn vui sướng ôm cổ tôi và hôn như một đứa trẻ. Hắn hôn đến nước bọt giăng đầy nhưng tôi cũng không chê hắn nghịch, càng dung túng hắn thêm. Hai ngày nay được tôi chăm sóc nên sắc mặt tốt hơn rất nhiều, không biết có phải tôi ảo giác hay không mà tính cách Khương Tự cũng trở nên hoạt bát. Tuy nhiên, tính cách biến đổi tạo cho tôi cảm giác bất thường? “Đông Đông, anh chờ không kịp, hôm nay mình thu gom đồ đạc được không em?” Tôi đáp “Không vội…” “Anh muốn ngay đêm nay!” Biểu cảm Khương Tự đột nhiên trầm xuống, vừa dứt câu hắn lại sững ra, sắc mặt cũng nhu hòa trở lại. Hắn nhìn tôi van nài. “Đông Đông, anh chẳng muốn xa em, anh phải cùng em ngủ…” Tôi cạn lời, thở dài một tiếng “Ừ ừ, anh thích thì được thôi.” Khương Tự ngừng một chút, hoang mang “Em không thích thì nói… Mình bàn bạc lại…” Khương Tự sắp khóc rồi, có lẽ là do tiếng thở dài hoặc biểu cảm mỏi mệt của tôi đã làm hắn sợ. Tôi day dứt vô biên, khẽ ôm lấy hắn. “Em cũng muốn ở bên anh mà, đêm nay em ôm anh ngủ, chịu không? Anh… Anh đừng sợ.” Khương Tự nhẹ nhàng ừ’ một tiếng, lặng thinh. Một lát sau tôi phát hiện hắn ngủ rồi. Tôi đặt hắn nằm lên giường, đắp chăn cẩn thận. Gần đây vợ tôi thích ngủ lắm, hơn nữa ngủ rất sâu, dù rằng trước kia một cử động thôi đủ làm hắn choàng tỉnh. Tôi hé môi, nhớ tới cuộc điện thoại ngày hôm trước. Bên kia đầu dây Lục Hổ bình thản trần thuật với tôi “Chúng tôi nghi ngờ… bệnh tâm thần phân liệt của Khương Tự lần nữa tái phát.” Chương 12 Chương 2 Edit Thỏ Khương Tự cười lạnh một tiếng, “Anh gọi em 18 cuộc, gửi hơn 30 tin nhắn, sau đó ngồi đợi em.” Hắn liếc mắt nhìn đồng hồ. “18 phút 32 giây, em còn cái gì muốn nói?” Tôi còn có thể nói cái gì. “Vợ ơi, em sai rồi.” Khương Tự vẫn lạnh lùng như cũ “Sai ở đâu?” Kỳ thực tôi không cảm thấy mình sai, con trai chơi game có gì sai đâu, chỉ cần chơi có chừng mực là được. Nhưng người kia nhìn tôi như thể… Được rồi vợ nói sai thì sai, em xin nhận tội! Tôi khẽ thở dài, xem ra phải dùng tới tuyệt chiêu. Tôi không phân bua, chỉ ôm Khương Tự hôn sâu một cái, còn cố ý gặm cắn vành tai hắn ta, thì thào. “Sau này em không dám nữa, vợ đừng giận em nha?” Ngay lập tức Khương Tự mặt đỏ tới mang tai, cơn giận cũng xìu xuống hẳn. Hắn ấm ức lườm tôi, bởi lẽ hắn không cam tâm mình dễ mềm lòng như vậy, nhưng lại không cách nào cứng rắn với tôi. Tôi yêu chết cái biểu cảm chịu trận’ này, nó khiến tôi cảm thấy vô cùng thành tựu. Vì vậy không nói lời nào tôi bèn hôn hắn, hôn đến đôi con ngươi ấy trầm luân, bàn tay bắt đầu sờ loạn eo tôi. Tôi vội đè Khương Tự lại, đùa à! Đây là ký túc xá, nam thẳng ra vào thường xuyên, lá gan tôi còn chưa to đến thế. Khương Tự bất mãn cắn tôi một chút, đau thấy ông trời. Cứ ngỡ chuyện này cứ thế trôi qua, tôi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. “Em vì game bỏ rơi anh không chỉ một hai lần, hôm nay đừng nghĩ anh dễ dàng bị em qua mặt nữa.” Khương Tự ấm ức nhìn tôi. “Rốt cuộc anh quan trọng hay game quan trọng hơn?” !!! Đã đến, dường như phàm là con trai đều gặp phải câu hỏi kia, nó là truyền thuyết nằm trong hệ liệt Cứu em hay cứu mẹ anh’ mà cánh mày râu không nghĩ ra đáp án để trả lời! Tôi suy xét nên nói sao cho hợp lý thì đôi mắt Khương Tự đỏ hoe, hắn quát tôi “Có phải em hết yêu anh rồi?!” Đệch! Tội danh này quá lớn, tôi vội vàng tỏ thái độ. “Yêu yêu yêu! Yêu anh muốn chết.” Mẹ bà, là một thằng con trai nói ra những lời buồn nôn như vậy tôi còn tự mình thấy hoảng. “Em nói có lệ thôi!” Tôi cũng nổi nóng. Kêu gì nói đó rồi, tôi còn lấy lệ cái gì nữa? Có phải tôi nói gì cũng bằng sai? “Vậy anh muốn sao? Muốn chia tay em hả?” Tôi lạnh giọng. Khương Tự thấy tôi cáu lên thì hắn bình tĩnh một chút, sau đó im lặng cúi đầu. Tôi cũng chẳng ừ hử chi, ký túc xá lại trở nên yên tĩnh. Một sự im lặng gian nan. Sau đó tôi liền phát hiện, Khương Tự tay hắn… Run lên. Tôi cả kinh, nâng mặt hắn lên, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ trắng bệch, môi cũng run rẩy không ngừng. Tôi đệch! Tôi đã quên thân thể hắn không tốt, không thể chọc hắn. Đang muốn nhận lỗi thì hắn nói ngay “Em… Em đừng giận…” Khương Tự vừa khóc vừa vòng tay ôm chặt tôi. “Anh sai rồi… Đừng chia tay… Em có chết cũng không thể rời xa anh được…” Tôi sôi máu thì nói vậy thôi, nhưng nhìn Khương Tự vừa khóc vừa níu vừa ôm, lòng tôi hối hận vô bờ bến. Tôi vội vàng hôn má bạn trai, vỗ lưng hắn, dỗ hắn như dỗ trẻ nhỏ, còn thề sẽ xóa game không bao giờ chơi. Thật vất vả dỗ Khương Tự xong nhưng vẻ mặt hắn vẫn tràn đầy hờn tủi, cho tới khi tận mắt thấy tôi xóa game thì hắn mới mỉm cười. Lúc này tôi thật muốn hút thuốc. Mẹ nó, tôi sống đếch có chút tôn nghiêm nào luôn. Tôi mẹ nó mới là thụ mà! *** Có một ngày tôi bỗng nhận ra, dục vọng chiếm hữu của Khương Tự quá cao, hơn nữa ghen tuông cũng đặc biệt nhiều. Trước kia hắn không đồng ý tôi nhìn người khác và chỉ cho phép nhìn hắn mà thôi, giờ nâng cấp lên phiên bản ai nhìn tôi hắn sẽ trừng người đó… Tôi rầu rĩ, chắc sau này cấm tiệt tôi ra ngoài luôn, mỗi ngày ép tôi chỉ nhìn mỗi hắn. Cho dù hắn đẹp tôi cũng không thể ngày nào cũng nhìn, vì vậy phải tìm cách khác mà thôi. Tôi gọi điện thoại xin quyền trợ giúp từ đàn chị. Đàn chị nói “Chị thấy Khương Tự đang làm trò thôi.” Tôi ngẫm kỹ lại thì… Đệch! Đúng là làm trò con bò! Khương Tự đang dùng mấy chiêu của đám con gái đó ư? Một khóc hai nháo, mấu chốt là hắn không cần nháo cái quỷ gì, hắn vừa khóc tôi liền thua trận, cắt đất đền tiền * gì đó quá thuần thục rồi. Mà tại sao tôi lại không phát hiện ra?! * Dàn dựng kế hoạch khiến người khác vô thức xuôi theo. “Mấu chốt không nằm ở việc chiều chuộng hắn đâu, nếu em là bạn trai chị chị cũng làm thế.” “Sai chỗ nào, em chiều hắn có gì không được? Chẳng lẽ muốn em ngược hắn sao?” “Vậy phải xem em ngược thế nào, ngốc ạ!” Tôi vội vàng khiêm tốn thỉnh giáo. “Không phải hắn thích SM sao? Em cứ gãi đúng chỗ ngứa, hung hăng ngược hắn trên giường, ngược đến khi tâm phục khẩu phục. Về sau ý em là ý trời, hắn sẽ nghe răm rắp.” Quả nhiên vẫn là đàn chị của tôi lợi hại! Nhưng… Tôi vẫn không dám nói cho chị biết kỳ thực tôi mới là thụ, bởi vì trái ngược tam quan về công – thụ của chị, chị sẽ bóp chết tôi. Không đùa đâu, đàn chị sẽ bóp cổ tôi đó. Đến hẹn lại lên. Đông thiếu Làm thụ thì có cách nào ngược đối phương chết đi sống lại trên giường không? Gấp lắm! Ngồi chờ đây! Chỉ chốc sau tôi đã nhận được rất nhiều bình luận nhiệt tình trong vòng bạn bè. Vũ Lạc Tâm Trần Ôi, Đông thiếu, sao cậu lật kèo rồi, có phải cậu muốn ngoại tình hay không! Hàng dài hai mét ba “Vừa thấy tiêu đề tôi đã cười 2333 ~ tôi có ’28 chiêu dụ thụ buộc phải biết’, chú muốn gửi mail không?” Lâu chủ tuyệt bút Vừa thấy tên lầu trên tui đã cười 2333 ~ nhân tiện 12345678 chúc thím cả đời bình an. Sau đó tôi sụp đổ, đằng sau là một danh sách e-mail dài ngoằng + chúc thím cả đời bình an, đệch! Đàn gei chết tiệt này! Tôi suy nghĩ, nhanh chóng phản hồi Hàng dài hai mét ba Đông thiếu 2345678 chúc thím cả đời bình an. Tôi thấp thỏm chờ mong, rốt cuộc cũng có thông báo mail về! Kích động mở ra tại chỗ, tôi đệch thế mà là video, này cũng quá tình thương mến thương rồi! Cần khen thưởng gấp! Tuy nhiên tốc độ tải về của mạng ký túc xá ước chừng đến tối mới xong, vì thế tôi mở máy để đó và lên giường nằm ngủ. Cũng không biết ngủ bao lâu, tôi tỉnh lại vì nóng. Đang mùa hè nên tôi mặc quần đùi, cởi trần; sau lưng lại là một kẻ mặc quần dài, áo tay ngắn ôm chặt lấy tôi, quạt cũng chưa mở, không nóng mới là lạ. Tôi vừa nhúc nhích thì Khương Tự cũng tỉnh. Hắn cạn ngủ nên một chút động tĩnh sẽ đánh thức hắn ngay. “Đến đây hồi nào?” Tôi nhẹ nhàng vuốt ve tóc hắn, cho hắn đừng xù lông, tránh lúc rời giường sẽ giận lẫy các kiểu. Hắn uể oải dựa vào tôi, không nói lời nào. Tay phải vuốt tóc tay trái vuốt lưng, cuối cùng đã hầu hạ đại gia thoải mái. Khương Tự cũng thôi nhíu mày, lập tức lộ ra một nụ cười ngọt ngào tuyệt đẹp. Tôi cũng cong môi “Dễ chịu không? Đã bảo trời nắng to đừng sang đây tìm em mà. Giường hơi nhỏ, may mà em không đạp anh té.” Khương Tự mò qua ôm dính eo tôi, cười lúc lâu rồi bảo “Lương Thiếu Đông…” “Ừm?” “Đông Đông.” Tôi phì cười, “Hửm ~” Khương Tự chôn mặt trên eo tôi nên không biết vui hay buồn, chỉ nghe được thanh âm rầu rĩ “Đông Đông, anh thích em lắm… Sao anh thích em nhiều như vậy…” Tôi nghe xong cười như hoa nở, vợ tôi nói thích tôi, mỗi ngày đều cùng tôi thổ lộ, thật là phiền chết rồi. Lý Minh bưng bát mì đi ngang giường tôi, mặt đơ ra liếc tôi một cái. Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy người ta ân ái nhau sao?! Lý Minh giơ ngón giữa, ném cho tôi một ánh mắt đầy ẩn ý. Tôi xem không hiểu, cũng lười phản ứng nó luôn. Độc thân cẩu không quyền khinh thường gei lọ. “Đông Đông, ra ngoài ở với anh đi.” Khương Tự đột nhiên nói. “Sao anh lại nhắc chuyện này.” Tôi bất đắc dĩ hỏi. Hiện tại tôi ở ký túc xá nhưng hắn ra vào như chỗ không người, cảnh cáo nhiều lần mới kìm chế một tẹo; nếu thật cùng Khương Tự ở chung, hắn còn không đè tôi trên giường mà mỗi ngày chơi tôi? Ngẫm nghĩ đã thấy thốn cúc. Tuy rằng thân thể Khương Tự không tốt nhưng nhu cầu ở phương diện kia lại đặc biệt tràn đầy, tôi sợ mình không thỏa mãn được hắn… Thật sự… Hơn nữa lần đầu tiên bị hắn dọa chết khiếp, cho nên chúng tôi lâu như vậy chỉ làm được ba lần. Tôi cảm thấy Khương Tự đã bắt đầu buồn bực. Hết cách, thấy cũng thương nhưng không nên thỏa hiệp, càng kéo dài thời hạn bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu, tôi không muốn sớm vậy phải dọn ra ngoài, dù sao tiền trọ cũng đã đóng. Tuy rằng không có máy lạnh nhưng tôi đã quen, cố chút thì chịu được… Tôi cảm thấy ngoại túc gì đó ít nhất đến năm ba hẵng bàn. Khương Tự làm thinh, mặt nặng nề, muốn giận lẫy nhưng lại cố gắng kìm nén. Hắn không nói gì cả, chỉ xuống giường ôm máy tính sang, trỏ vào màn hình hiện lên 28 chiêu dụ thụ buộc phải biết’, hỏi tôi “Em không chịu ở cùng anh, nhưng tải cái này về là ý gì?” Dùng một câu để hình dung tâm trạng của tôi lúc đó… Lúc đó tôi đệch mẹ ông trời! Đệch mẹ cuộc đời! Tôi vội vàng giật lại máy tính, nào ngờ bất cẩn vồ ngay nút Play! Thấy đoạn video sắp phát, tôi cuống cuồng dùng thân che màn hình lại, chết cũng không để Khương Tự những cảnh tượng này! “Bé hồ lô, bé hồ lô, một cây mọc bảy đóa hoa, gió táp mưa sa đều không sợ, la la la la la ~” * * Nhạc phim hoạt hình 7 anh em hồ lô. Ngay lúc bài hát chủ đề quen thuộc vang lên, tôi và Khương Tự đều câm nín. Thằng khốn tên Hàng dài hai mét ba đó, bố nhớ kỹ mày. Chương 3 Edit Thỏ“Thiếu Đông… thật ra tôi không phải Khương Lâu. Tôi chính là Khương Tự.”Tôi nghiêng nghiêng đầu, không hiểu gì gọi là tôi mới là Khương Tự’?“Cậu là Khương Lâu.” Tôi nghiêm túc nói. Tôi bắt đầu nghi ngờ về việc cậu ta đã đỡ bệnh hay chưa. Có thể là trông bình thường thế thôi chứ bệnh nặng lắm đấy?Khương Lâu lau nước mắt, nhưng nước mắt lại càng tuôn rơi. Cậu ta vùi mặt vào lòng bàn tay, bình tĩnh một chốc mới nói tiếp.“Tôi biết cậu rất khó tin, bởi vì cậu không có những giấc mơ’ ấy.” Khương Lâu nhìn chằm chặp sàn nhà, chậm rãi trần thuật. Hàng mi dài rũ xuống khiến ánh mắt có hơi ảm đạm.“Có lẽ dáng vẻ bị thương của bác sĩ Tần khiến tôi chịu đả kích quá lớn. Kể từ ngày đó tôi liên tục nằm mơ, từng giấc mơ hiện về hồi ức của quá khứ, dù là đẹp đẽ hay vấy máu… Tôi sợ phải nằm mơ, vì vậy tôi cố gắng không cho bản thân được ngủ. Nhưng điều đó vô dụng. Dẫu cho tôi có làm gì những ký ức đó vẫn như một thước phim chiếu chậm, nó không ngừng tái hiện trong đầu tôi. Tôi buộc phải xem cuộc sống của mình từ hai mươi mấy năm trước, kể cả khoảng thời gian tôi thơ thẩn sống mười mấy năm ở viện điều dưỡng này.”Cậu ta cười với tôi. “Đó là loại tra tấn rất khổ sở, nhưng tôi không có cách chống cự nó, đành phải dần dần tiếp thu sự tồn tại của những ký ức kia. Tôi thôi miên bản thân rằng đó chỉ là ảo giác của mình… Thẳng đến khi tôi gặp cậu trong trí nhớ. Cậu tựa như một chiếc chìa khóa mở ra ký ức sâu thẳm trong tôi… Thiếu Đông, cậu tin vào kiếp trước’ chứ?”Tôi nghe hết lời lẽ của cậu ta, tiếp theo chậm rãi lắc cả kiếp trước cũng có thể bịa ra, đúng là điên quá mức…“Ừ, cậu luôn không tin vào nó đó thôi…”Khương Lâu dùng giọng điệu như thể đã hiểu rõ tôi lắm, và nói về tôi. Điều này khiến tôi cảm thấy không thoải mái mà ngắt lời. “Cho dù mấy lời này của cậu là thật, nhưng điều đó với việc cậu là Khương Tự’ có liên quan gì?”“Tôi muốn cậu tin tưởng vì sao tôi có thể nhìn thấy kiếp trước của mình.” Khương Lâu nghiêm túc nhìn tôi như muốn nỗ lực thuyết phục tôi vậy. “Bởi vì kiếp trước, người biết cậu là tôi, người yêu đương với cậu là tôi, người được cứu rỗi cũng là tôi —— cậu là của tôi, chúng ta mới là người yêu, tôi mới là Khương Tự! Tôi và nó là song sinh, mà em trai tốt của tôi lại cố ý khiến tôi lâm vào nguy hiểm, sau đó thay thế vị trí của tôi. Nó cướp tên họ tôi, cướp người yêu tôi, cướp luôn cuộc đời tôi như thế! Nó chẳng có gì ngoài sự ghen ghét và đố kỵ!”Khương Lâu kích động đứng lên, đôi mắt cậu ta tràn đầy nước mắt và nhìn chằm chằm tôi.“Cậu hiểu chưa, tôi và nó đều đã thức tỉnh ký ức của kiếp trước rồi, điều khác biệt duy nhất chính là, kiếp trước tôi đã rất hạnh phúc. Mà kiếp này, tôi hoàn toàn trắng tay! Nó đã hủy hoại tôi, thậm chí nó nhốt tôi ở chỗ này, nếu không phải cậu từng xuất hiện trong ký ức của tôi, chắc chắn tôi sẽ không nhớ nổi. Cứ như thế, mong muốn của nó đều thành sự thật, nó yên tâm ở bên cạnh cậu cả đời… Cậu hiểu rõ chứ, Lương Thiếu Đông?”“Xin lỗi…” Tôi đứng dậy, toan bỏ đi. “Tôi thấy cậu nên đổi bác sĩ tâm lý mới thì hơn.”“Chờ đã.” Khương Lâu cuống quýt giữ chặt tôi, nài nỉ. “Cậu nghe tôi nói hết đã, cậu muốn tin hay không thì tùy, xin cậu đấy, Thiếu Đông!”Tuy rằng tôi cảm thấy Khương Lâu bệnh cũng nặng lắm nhưng dưới đôi mắt kia, tôi hoàn toàn bại trận. Một lần nữa tôi đành ngồi xuống nghe cậu ta nói cho xong, chỉ là trong lòng bất giác thì thào Ông lão kia và Lục Hổ cũng từng nghe những lời này chứ? Trăm ngàn lý do bịa đặt, thoái thác từ miệng một người bệnh tâm thần nói ra sao có thể đáng tin? Nói cách khác, vì sao bọn họ muốn quăng tôi đến chỗ này?“Tôi và nó sống lại mang theo ký ức kiếp trước, nhưng điều khác biệt là, ký ức của nó thức tỉnh sớm hơn tôi. Nếu nhất thiết phải đưa ra một mốc thời gian xác định, tôi có thể chắc chắn rằng đó thời điểm chúng tôi bị bắt cóc vào 15 năm trước. Tôi biết ông nội đã cho cậu xem đoạn video kia, nhưng đó là đoạn video không hoàn chỉnh… Nó đã bị chỉnh sửa và cắt xén.” Khương Lâu mỉm cười yếu ớt. “Trong video, cậu nhìn thấy nó bị ngược đãi, ẩu đả, nhưng trước đó cậu không hề nhìn thấy khoảnh khắc mà nó đẩy tôi ra, để mọi hình phạt trút xuống người tôi. Đó cũng là nguyên nhân khiến tôi mắc chứng tự kỷ và phát cuồng nghiêm trọng. Lúc đó tôi không hiểu sao nó làm vậy, nhưng giờ thì tôi đã biết rồi.”“Bởi vì kiếp trước, chúng tôi đều trải qua sự kiện bắt cóc, nhưng sau khi được giải cứu thì cả hai đều bị chấn thương tâm lý. Ông nội cho hai bác sĩ khác nhau trị liệu chúng tôi, nó bị ảnh hưởng tâm lý nghiêm trọng nên được ông nội giữ bên người, còn tôi không quá nặng nên mới được đưa về nông thôn để tiến hành trị liệu cách ly… Vì thế, tôi gặp cậu.”“Vốn nên là như thế. Tôi gặp cậu, sau đó cậu cứu tôi. Cậu chăm sóc tôi, dạy dỗ tôi, thẳng đến khi bệnh trạng tôi chuyển biến tốt đẹp, thẳng đến khi tôi yêu cậu… Mọi thứ êm đềm trôi qua. Sau khi cha mẹ cậu qua đời, cậu về gặp ông nội với tôi. Sau đó ông nội thừa nhận chúng ta, cả hai cứ thế hạnh phúc chung sống…”Khương Lâu miêu tả mọi thứ rất tốt đẹp, nhưng tôi lại không thể tiếp thu.“Nhưng, tôi vốn không ngờ được rằng, nếu cậu có thể để tôi yêu cậu, khoảnh khắc mà nó yêu cậu tôi lại chẳng ngạc nhiên. Thiếu Đông, cậu không tưởng tượng nổi cậu tốt đẹp đến nhường nào, cậu thương tôi bao nhiêu thì sẽ thương nó bấy nhiêu. Nhưng lòng tham của nó là vô đáy, nó dần dần chỉ muốn cậu chỉ yêu mỗi nó trên đời. Rõ ràng tôi mới là người cậu yêu, rõ ràng tôi là người đến trước, tôi rộng lượng cho cậu đi an ủi và làm bạn với nó, kết quả, nó đối xử với tôi thế nào? Nó đền đáp tôi ra sao? Nếu không phải nó cố tình dụ dỗ cậu để tôi phát hiện, tôi cũng không đưa cậu đi đâu hết… Nào ai hay, nó lại có thêm một cơ hội…”“Tựa như kiếp này nó muốn độc chiếm cậu mà thôi. Vì thế nó tìm mọi cách thay thế vị trí của tôi, cướp đoạt quyền lực trong tay tôi, thậm chí muốn giành ông nội với tôi nữa… Đáng tiếc nó quá nóng vội, nếu không ông nội cũng không thể phát hiện ra nhanh như thế. Nó càng không thể lường được một chuyện — rằng tôi đã biết tất cả rồi.”Khương Lâu dịu dàng ngắm tôi.“Không sao hết, Thiếu Đông. Cậu sẽ tin tôi mà. Cậu sẽ nhanh chóng nhớ ra những ký ức của chúng ta năm ấy.”Bỗng nhiên, đôi mắt Khương Lâu trợn to, cậu ta khó tin mà nhìn phía sau sau hả?Có người thô bạo ghìm lấy cổ tôi, rồi một liều thuốc lạnh lẽo bị tiêm vào cơ thể. Tôi sững sờ quay đầu, trước lúc mất đi ý thức chỉ kịp thấy gương mặt tái nhợt trắng như giấy của bạn trai.“Đông Đông, ngủ một giấc sẽ ổn.”****Tôi thấy bản thân như phiêu du giữa một đám mây bồng bềnh, không biết là nơi đâu nhưng có gió mát thổi qua mặt, nó khiến tôi chênh vênh giữa khoảng là ai… Tôi đang làm gì?À phải, tôi là Lương Thiếu Đông…Phía xa vang lên một giọng nói, giọng nói ấy rơi vào tai tôi nhưng không hiện hữu quá một giây trong đầu thì biến mất. Tâm trí tôi như bị đóng băng, bộ não máy móc và cứng đờ… Tôi cố gắng muốn giữ lấy giọng nói kia, cuối cùng đành yếu ớt từ như đã qua hồi lâu, giọng nói kia trở nên rõ ràng.“Em là của tôi…”“Em yêu tôi…”“Lương Thiếu Đông, em là của tôi.”Tôi ép bản thân phải thoát khỏi trạng thái nửa vời này, ý thức cũng dần quay trở lại. Tôi uể oải mở mắt, lúc bật dậy chỉ thấy đầu óc đầy sao, chóng mặt vô cùng. Đã rất lâu tôi không gặp triệu chứng này, thật giống như một ngày xấu trời tôi bị cảm và chẳng ăn uống gì ngơ ngác ngồi im, thẳng đến khi đầu óc không còn mơ màng mới nhận ra, tôi đã về nhà của tôi và Khương về khi nào?Tôi rời khỏi phòng ngủ, bởi vì bản năng thúc giục cơn đói khát mà tôi vào bếp mở tủ lạnh ra, kết quả chỉ thấy bên trong trống hoác.“Đói quá trời…”Tôi cuộn tròn trên sofa, ôm bụng trống không mà nằm vật vưởng. Tuy rằng rất đói nhưng chẳng muốn làm gì, chẳng muốn nghĩ gì. Mệt quá, mệt mỏi cảm thấy bản thân mình không ổn, nhưng không thể ngăn được cảm giác kiệt quệ trong người. Nơi phòng khách có một ngọn đèn tỏa ra ánh sáng màu cam ấm áp, tôi nhắm mắt lại, lần nữa bất giác thiếp đi.“Đông Đông, tỉnh dậy ăn cơm này.”Mở mắt ra đã thấy Khương Tự.“Anh đã về.” Không biết vì sao vừa trông thấy hắn tôi lại cảm thấy vô cùng an tâm, không kìm được mà ghé đến hôn mặt thật, trước kia tôi bám người vậy sao?Khương Tự nâng cằm tôi, hôn môi tôi. Hắn hôn rất cuồng dại, thậm chí tôi có thể biết được tay hắn đang run. Tôi bị hắn hôn đến khó thở, đẩy vài lần mới đem hắn đẩy ra, uể oải nói “Vợ ơi… em đói…”“Anh làm sủi cảo cho em rồi, nhân thịt heo cải trắng. Nếm thử xem có ngon không?”Tôi hừ hừ hai tiếng, bèn ngợi khen “Vợ em là số một!”“Anh làm vợ em cả đời, được chứ?”“Ừ ừ, anh đem sủi cảo ra cho em ăn đi, em chỉ muốn nằm…”Vì thế Khương Tự bưng khay sủi cảo từng li từng tí đút cho tôi ăn, trong lúc lơ đãng nhìn hắn mới phát hiện hắn đang lặng lẽ ngắm tôi.“Mặt em nở hoa hả?” Tôi Tự đáp “Em đẹp hơn hoa… Dù ngắm thế nào cũng không thấy đủ.”Tôi duỗi chân, kiêu ngạo gác trên đùi bạn trai, thích chí bảo “Yêu em thì nói sao cũng được, em không ý kiến… Mà không ăn nữa, em no rồi.”Khương Tự im lặng hồi lâu, đột nhiên hắn hỏi tôi rằng “Đông Đông, em sẽ yêu anh cả đời chứ?”“Đương nhiên.”“Sẽ không yêu người khác đúng không?”Tôi nghĩ hắn lại mắc chứng thiếu nữ nên hằm hè đáp “Chỉ yêu duy nhất Khương Tự, vậy được chưa?”Hơi thở hắn như ngừng lại, hắn chậm rãi kề sát mặt tôi, đôi mắt nhìn tôi chằm chằm như vậy.“Nếu anh… không phải Khương Tự thì thế nào? Nếu anh sửa lại tên, thay đổi diện mạo, thậm chí thay đổi thân phận, giới tính… Em còn yêu anh sao? Chỉ yêu anh sao?”Tôi cảm thấy mệt rã rời, không biết vì sao rất muốn ngủ; dù đã căng mi mắt ra nhưng vẫn không tài nào chống cự. Gương mặt người yêu đã trở nên mơ hồ, đột nhiên tôi dấy lên tia cảnh giác. Tình hình này rất quái lạ… tôi không ổn, Khương Tự cũng không ổn chút nào…“Vợ, có phải anh bỏ thuốc ngủ không…” Lúc nói những lời này tôi đã không thể mở mắt.“Đông Đông, em vĩnh viễn chỉ yêu anh thôi, nhớ kỹ…”Tôi trả lời theo quán tính “Em chỉ yêu anh…”“Em yêu anh? Anh là ai?”“Anh là…”Bóng tối lần nữa nuốt chửng tôi.

bạn trai bệnh kiều của tôi