Không sao cả! Vì anh yêu em… Quản lý dự án; Quản trị nhân sự; Quản trị doanh nghiệp; Chăm sóc khách hàng Em không là thế giới ấy Em thật là nhỏ bé thôi Tại sao em cứ ấp úng mãi không bao giờ nói ra Chorus 1 Có lẽ em yêu anh nhiều quá Nên là em chẳng dám buông ra Có lẽ anh thấy em mạnh mẽ Nên là anh chẳng muốn vỗ về Yêu anh bằng trọn con tim ấy Đớn đau nhiều lắm anh biết không? Cứ cho đi rồi nhận ra tim em vỡ đôi thêm đau Có lẽ không nên yêu nhiều thế Có sao đâu anh cũng thấy bi thảm nhưng chẳng lâuDẫu ở chỗ nào anh vẫn chạy mang lại để ôm chặt emHạnh phúc mang lại ai là do em chọn còn niềm đau hãy để anh đónĐừng bi đát em ơi vì chưng đã tất cả anh bi thương thay rồi. Ở chỗ nào em cũng thấy bi thương vì lưu giữ Em không cần phải hỏi lý do tại sao anh luôn luôn ở cạnh bên. Em không cần phải cảm thấy xấu hổ chỉ vì em nghĩ rằng tình yêu của anh dành cho em là lớn lao hơn tình yêu của em đối với anh. Anh sẽ luôn luôn muốn được vây quanh em bởi vì đó là cách thể hiện tình yêu Chứng kiến chuyện tình của cặp sao 7 năm qua, anh cho biết: "Hai em từng không dám công khai tình yêu với công chúng và báo giới. Tôi nghĩ nghệ sĩ rất sợ bị biết về tình yêu vì chúng tôi sợ bị bàn tán, sợ bị tổn thương vì những lời phán xét ác ý. MJlP2Ph. Edit Văn Taco 🌻 Lý Phi Vân thuộc kiểu người phụ nữ truyền thống, mặc kệ thời còn trẻ cô có bao nhiêu chí khí*, thì sau nhiều năm trong cuộc sống hôn nhân cũng bị vắt kiệt hết sức lực. Giờ phút này, cô cái gì cũng không muốn, chỉ cầu xin Vương Trường Chí đừng ly hôn. Vì không ly hôn, cô nhường rồi lại nhịn hết lần này đến lần khác, bây giờ đến ngay cả điểm mấu chốt cũng không có. * Chí khí ý chí và tinh là mất mặt, cô càng như vậy, Vương Trường Chí chỉ càng cảm thấy cô khó coi. Khi còn trẻ, Lý Phi Vân cũng có tiếng là cô gái xinh đẹp, kiều diễm như hoa được truyền khắp trên làng, dưới xóm. Ai có thể nghĩ đến bao nhiêu năm sau, cô sẽ trở thành một bà thím già như thế cơ chứ. Cùng so sánh với Hồng Phiêu Phiêu trẻ tuổi, xinh đẹp, thật đúng là một cái trên trời, một cái dưới đất. Cô có khóc nhiều hơn nữa cũng vô dụng, Vương Trường Chí đã ôm Hồng Phiêu Phiêu trở về biệt thự, mẹ chồng lại hướng trên người cô hung hăng nhổ nước bọt, xong rồi cũng đi vào. Sau đó, Lý Phi Vân liền trơ mắt nhìn cổng sắt lớn chạm khắc hoa ở trước mặt mình dứt khoát đóng lại. Không phải cô không muốn vọt vào, thực tế là một chân hắn vừa rồi đá cô, làm cho cô đau đến không còn sức lực. Đều nói nhất dạ phu thê bách nhật ân**, tại sao Vương Trường Chí lại có thế đối xử với cô một cách tàn nhẫn như vậy? Nếu rời khỏi cái nhà này, cô thực sự không còn chỗ nào để đi! ** Nhất dạ phu thê bách nhật ân một ngày vợ chồng bằng trăm năm ân phụ nữ trung niên bụm mặt khóc thảm thiết, nước mắt không ngừng theo khe hở ngón tay cô rơi xuống, bên cạnh người thì có cái túi hành lý xẹp lép vừa thấy liền biết trong đó không chứa quá nhiều đồ, thoạt nhìn thảm không thể tả. "Ông chủ, chúng ta đi luôn sao?" Tài xế hỏi. Thi Vinh mặt mày lạnh lùng, nói "Đi." Tài xế sửng sốt một chút, nhưng từ kính chiếu hậu, người đàn ông lãnh đạm, đáng sợ, ít khi nói cười đó, cho dù không nói lời nào, khí thế trên người phát ra cũng thập phần kinh người. Ông ta trong lòng nói thầm, nếu không giúp Lý tiểu thư, thì tại sao ông chủ lại muốn tới đây? Tới cũng đã tới, như thế nào chỉ ngồi ở trong xe xem náo nhiệt, không đi qua giúp? Hơn nữa lâu như vậy, ông cũng thật sự không hiểu trong lòng ông chủ suy nghĩ cái gì. Rõ ràng là một người cuồng công việc, lại ở trong giờ làm việc đến nơi đây vây xem một người phụ nữ trung niên bị đuổi ra khỏi nhà? Không phải là coi trọng người ta chứ?! Nghĩ đến khả năng này, tài xế cả người phát lạnh. Ông chủ nhà bọn họ chỉ mới ở độ tuổi đôi mươi, hormone tràn đầy, trẻ tuổi, đầy hứa hẹn, lại còn thêm combo đẹp trai, lắm tiền, không biết bao nhiêu phụ nữ coi ông chủ thành tình nhân trong mộng đâu, ông chủ chắc là sẽ không coi trọng người phụ nữ khóc đến nước mắt, nước mũi chảy tùm lum vừa rồi ha? Tài xế lòng tràn đầy tò mò, cho nên nhịn không được từ kính chiếu hậu quay đầu lại xem Thi Vinh, mà Thi Vinh đang nhìn xuống tập văn kiện. Không đủ, không đủ, cô ta tuyệt vọng còn chưa đủ, hận đến còn chưa đủ sâu, anh muốn chính là một tình yêu thuần khiết nhất, là toàn bộ tình yêu, mà hiện tại, thực rõ ràng là Lý Phi Vân vẫn còn ôm một tia hy vọng đối với Vương Trường Chí. Lý Phi Vân không có chỗ để đi, trên người cô một xu cũng không có. Mặc dù trong nhà có tiền, nhưng Vương mẫu vẫn luôn có thói quen hà tiện, đến tận bây giờ đã quen với việc phá một đồng xu thành hai cánh hoa, chính mình ngày thường muốn mua kiện quần áo mới cũng đều luyến tiếc. Làm thế nào bà ta sẽ chuẩn bị một số tiền mặt cho Lý Phi Vân? Bà ta không bóc lột trên người Lý Phi Vân là đã không tồi rồi! Tất cả đều rơi vào đường cùng, không có tiền, không có chỗ để đi, cô chỉ có thể đi bộ từ một biệt thự nhỏ ở ngoại ô vào thành phố, rồi đến nhà của một người em chồng lớn sống trong một tòa nhà chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố. Năm đó, khi cô gả cho Vương Trường Chí, hắn chỉ là cái lăng đầu tiểu tử***, bình thường chẳng làm gì, trong nhà cũng không có tiền, nhưng hắn đối xử với cô rất tốt, cuối cùng cô động tâm, sau khi Lý Phi Vân gả đến Vương gia, từ hầu hạ cha mẹ chồng, rồi tới chăm sóc em chồng...Có thể nói mọi thứ đều được làm đến gọn gàng, ngăn nắp, hơn nữa còn là tận tâm tận lực. Lúc ấy, Vương mẫu luôn bắt lấy tay Lý Phi Vân, nói rằng nhà bọn họ thật đúng là tích cóp phúc khí tám đời mới có thể cưới được một cô con dâu tốt như vậy. *** Lăng đầu tiểu tử chỉ nam thanh niên tính tình bồng bột, xúc động,...Nhưng từ cô con dâu tốt đến con gà mái không thể đẻ trứng được, ở giữa cũng bất quá chỉ cách 20 năm. Ấn chuông cửa, một hồi lâu không thấy có người ra mở cửa, nước mắt Lý Phi Vân ráng đè xuống, cô cùng hai cô em chồng có quan hệ khá tốt, cô nghĩ họ có thể giúp mình nói vài lời tốt đẹp trước mặt mẹ chồng và chồng. Rốt cuộc, so với người phụ nữ không mời mà đến kia, cô ấy mới là người thân của họ. Sau khi đợi trong chốc lát, Lý Phi Vân lại ấn chuông cửa. Lần này có người ra, là Vương Trường Hồng, em gái lớn của Vương Trường Chí, là một cán bộ doanh nghiệp nhà nước. Công việc của cô ấy thường rất thoải mái, uống trà và đọc báo trong văn phòng cả ngày, mặt khác, không cần phải làm gì. Trước kia, mỗi lần Vương Trường Hồng nhìn thấy Lý Phi Vân, đều là một ngụm thân mật kêu một tiếng chị dâu ơi, chị dâu à. Nhưng lần này cô ta thấy Lý Phi Vân, đừng nói là kêu thu lưu Lý Phi Vân, ngay cả cánh cửa phòng trộm cũng chưa dám mở ra! "Chị đi đi, đừng có tới tìm tôi, cả anh trai và mẹ tôi đều không gọi tôi kêu giúp cô." Vương Trường Hồng nói "Anh trai tôi sắp có chị dâu mới rồi, chị nếu là thức thời, chạy nhanh đi thôi, về sau đừng lại đến tìm tôi nữa, được không?" Nói xong, Vương Trường Hồng như nghĩ đến cái gì đó, bèn móc ra cái ví kẹp bao tiền màu đỏ vẽ hai cái đầu lão nhân, giống như hào phóng mà đưa cho Lý Phi Vân, nói "Xem bộ dáng hiện tại của chị, hẳn là không có bao nhiêu tiền trong người, quên đi, cái này là tôi giúp lộ phí lên đường cho chị. Chị về quê đi." Tại sao một đám bọn họ, ai ai cũng muốn cô về quê kia chứ? Quê cô đã không còn người thân, cô trở về làm cái quái gì?! Đang muốn cầu Vương Trường Hồng giúp chính mình nói vài câu tốt đẹp, cánh cửa sắt lớn bang một tiếng đóng sầm lại, hoàn toàn đem cô ngăn cách ở bên ngoài. Rơi vào đường cùng, Lý Phi Vân đành xách theo túi hành lý một lần nữa, cầm lấy hai trăm đồng tiền mà Vương Trường Hồng vứt cho, tìm một chiếc xe buýt để ngồi, lại qua tàu điện ngầm, ráng lết cái thân mệt mỏi đi tìm cô em chồng thứ hai là Vương Trường Kiều. Vương Trường Kiều là một người tự làm chủ, trong nhà mở một chuỗi cửa hàng bán quần áo, tiền đều là Vương Trường Chí cấp, bọn họ ăn thức ăn của người ta, đương nhiên phải giúp đỡ người ta làm việc, cho nên mới vừa nhận được Vương Trường Hồng mật báo điện thoại, Vương Trường Kiều liền không kiên nhẫn "Em đã biết, mấy lời nói giống nhau của chị, đừng có luôn lặp lại được không? Mẹ nói cái gì, em đều nhớ kỹ, nếu lát nữa Lý Phi Vân tới tìm em, cùng lắm thì em đuổi chị ta đi là được chứ gì, ok chưa?!" Thật đúng là cho rằng chính mình là một bông hoa a. Vương Trường Hồng vẫn có chút không yên tâm, soát sự tình từ đầu tới cuối một lần, cuối cùng kết luận nói "...Nói tóm lại, em thông minh chút, đừng nghe Lý Phi Vân nói tới tìm chúng ta cầu tình cái gì đó, người phụ nữ đó ở nhà chúng ta cũng nhiều năm như vậy, lớn lên khó coi còn chưa tính, còn ăn đồ ăn, uống trong nhà chúng ta, một xu cũng không kiếm. Anh trai muốn cùng chị ta ly hôn, trực tiếp ký tên ngay là được, làm gì một hai phải nháo lên mới chịu?" "Ha ha, chị thật đủ lợi hại, thì ra trước kia chị bắt nạt Lý Phi Vân đều là cố ý!" "Ha ha ha ha..." Hai người cười đến cong eo. Vương Trường Kiều một bên cười lạnh, một bên tiếp túc chế nhạo, nói "Em nói chị ta là một con đĩ không biết xấu hổ, còn hay giả bộ lương thiện, ai cần chị ta giúp? Mỗi lần đều là một bộ dáng đáng thương hề hề, đáng thương cho ai xem?" "Đúng vậy, còn đem quần áo cũ của chị ta đưa cho chị, thế không phải là bảo chị phải đi mặc quần áo cũ của chị ta mỗi lần đi hợp tác à? Chị muốn mua bộ quần áo mới nào mà không được? Ai thèm hiếm lạ đồ chị ta!" Edit Văn Văn. "So với việc lo lắng chi phí nằm viện, cô vẫn nên nghe cái này một chút sẽ tương đối tốt hơn." Người nọ mở miệng nói. Lý Phi Vân buồn bực, tiếp nhận điện thoại trong tay của vệ sĩ, cơ thể vẫn còn phát run do kinh hách phải chịu trước đó. Chẳng bao lâu sau, sự run rẩy của cô không chỉ vì màn ác mộng trước đó nữa. Giọng nói quen thuộc của Vương Trường Chí vang lên trong phòng bệnh, trong đó chứa sự thiếu kiên nhẫn, nhẫn tâm, tuyệt tình quá rõ ràng "Anh quản nhiều như vậy làm gì, tôi không quan tâm anh dùng cách nào, anh chỉ cần đem con mụ thối đó đè xuống rồi thao, xong thì chụp hình cho tôi, thành công liền có thù lao mười vạn, anh có thể đi đâu kiếm được chuyện tốt như vậy?" "Tôi không muốn bất cứ điều gì, tôi chỉ muốn ly hôn với cô ta, con đàn bà thối này quấn tôi lâu như vậy, tôi thu chút lãi là chuyện đương nhiên." "Nhớ rõ làm sạch sẽ chút, nếu thành công, lúc sau tôi lại chuyển cho anh thêm năm vạn." ...... Tay Lý Phi Vân run run, cô khiếp sợ lại tuyệt vọng nhìn chằm chằm một lần lại một lần đoạn video đang phát kia. Đoạn video thật ngắn, bất quá hơn hai phút, nhưng Lý Phi Vân xem đến cực kỳ rõ ràng, đối diện chỗ ngồi của Vương Trường Chí là người đàn ông thấp bé đêm hôm qua, chính là người có ý đồ đè cô xuống ra tay cưỡng hiếp kia. Nói cách khác...Chỉ bởi vì mình không chịu ly hôn, thế nhưng Vương Trường Chí lại suy nghĩ ra cái biện pháp tàn nhẫn, vô nhân tính này tới bức mình ly hôn?! Tại sao hắn có thể độc ác như thế! Lý Phi Vân phát hiện cả người mình đều phát run, cô nhớ đến khi ba mẹ còn sống, bọn họ có nói với cô không nên gả cho cái nhà không môn đăng hộ đối đó, nhưng lúc đó cô đã bị tình yêu làm cho mê choáng đầu óc, không thèm quan tâm lời ba mẹ, đại học cũng không lên liền đi theo Vương Trường Chí, còn ráng thuyết phục ba mẹ đem nhà máy bán đi để cấp Vương Trường Chí làm kinh doanh...Khi hắn cần tài chính quay vòng gấp chính là cô đã đem bán nhà cửa ở dưới quê, sau đó đưa tất cả tiền cho Vương Trường Chí! Một người đàn ông như vậy...Nếu bây giờ Vương Trường Chí xuất hiện ở trước mặt cô, Lý Phi Vân nhất định sẽ túm chặt lấy cổ áo của hắn, điên cuồng chất vấn Tôi có chỗ nào xin lỗi anh, anh vì cái gì lại đối xử với tôi như thế, rõ ràng anh đã nói yêu tôi cơ mà, vì cái gì bây giờ không yêu nữa, hả?! Nhưng Vương Trường Chí không ở trước mặt cô, hắn quyết tâm muốn cùng cô ân đoạn nghĩa tuyệt. Lý Phi Vân nắm chặt điện thoại nửa ngày, khớp xương nổi đầy gân xanh, cuối cùng cũng cảm thấy đau đớn. Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân truyền đến, Lý Phi Vân vô hồn ngẩng đầu, đầy mặt nước mắt nhìn thấy trước mặt đột nhiên xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi. Người đàn ông lớn lên rất anh tuấn, ít nhất ở trong ấn tượng của Lý Phi Vân, cô chưa từng gặp được một người đàn ông nào đẹp trai đến như vậy. Nhưng đôi mắt anh ta rất lạnh nhạt, giờ phút này đang nhìn cô, giọng điệu bình tĩnh hỏi "Muốn trả thù không?" Lý Phi Vân nhớ tới những năm tháng chính mình ở trong Vương gia, nhớ tới bộ dáng Vương mẫu hùng hổ dọa người, nhớ tới Vương mẫu há mồm ngậm mồm đều nói gà mái không đẻ được trứng, lại nghĩ tới sắc mặt xấu xí, cay nghiệt của Vương Trường Hồng và Vương Trường Kiều khi nhắc tới cô, còn có Vương Trường Chí- chồng của cô, ôm tiểu tam trẻ tuổi, xinh đẹp, hết mực ân cần, dịu dàng, lại đối với cô chán ghét có thêm, nói bộ dáng cô quê mùa, xấu xí... "....Muốn." "Nếu như vậy, đem tình yêu của cô cho tôi đi." Giọng nói của người đàn ông lạnh lùng nhưng bên trong rõ ràng ẩn chứa sự dụ hoặc, đôi mắt anh đen nhánh nhìn chăm chú vào Lý Phi Vân, từ tròng mắt đen tựa như màn đêm của anh ta, cô thấy được ảnh ngược chật vật của chính mình. Hoảng sợ qua đi, cô kiên định gật gật đầu. Nếu có thể trả thù...Muốn lấy mạng của cô luôn cũng được, không sao cả. Cô vì cái gia đình đó trả giá nhiều tới như thế, phút cuối cùng Vương Trường Chí công thành danh toại*, nhưng mình chỉ còn lại hai bàn tay trắng, cô không muốn trải qua cảm giác này một lần nữa, nếu ông trời đã chú định mệnh cô như vậy, cô có chết cũng quyết không cho Vương Trường Chí sống yên ổn qua ngày được! * Công thành danh toại đạt được kết quả mĩ mãn trên đường công danh, sự nghiệp."Đúng vậy, hãy làm cho sự thù hận ngày càng kịch liệt hơn chút đi." Thi Vinh dùng giọng điệu chả có cảm tình gì nói xong, sau đó quay người rời đi. Sau khi người đàn ông lạnh băng đó rời đi, Lý Phi Vân mới cảm thấy nhiệt độ trong phòng cao lên chút. Cô nhìn về phía người từ nãy tới giờ vẫn ở đây, người nọ hướng cô cười vui vẻ "Đó là ông chủ của chúng tôi, số cô đúng thật may mắn." Nói xong, tiến lên phía trước hai bước, vươn bàn tay to tới trước mặt Lý Phi Vân chào hỏi "Tôi tên Quý Ngũ." Lý Phi Vân bị bắt vươn tay với Quý Ngũ để nắm tay, sau đó hơi do dự, bất an khẽ hỏi "Anh, ông chủ nhà anh, ngài ấy...." "Nếu ông chủ nói muốn giúp cô, đương nhiên sẽ không lừa cô làm gì." Quý Ngũ nhún nhún vai. "Chính là ngài ấy nói...ngài ấy muốn tình yêu của tôi...." Khi nói xong, mặt già của cô cũng đỏ lên. Quý Ngũ sửng sốt một lúc, ngay sau đó khàn giọng cười to "Ôi chúa ơi, cô sẽ không nghĩ rằng ông chủ nhà tôi coi trọng cô chứ?!" Lý Phi Vân càng thẹn hơn, cô cũng không phải tự luyến, câu nói vừa rồi của anh ta quá mức khiến người ta hiểu lầm không phải sao! Quý Ngũ cười đủ rồi, mới xoa bóp bả vai, nói "Không cần quan tâm đến chuyện này, cô chỉ cần chịu trả giá một chút thì mộng đẹp liền có thể biến thành sự thật, không lỗ chút nào đâu." Bất quá ông chủ nhà bọn họ đích xác có chút kỳ quái, thần thần bí bí, có đôi khi Quý Ngũ cũng không rõ ông chủ đang suy nghĩ cái gì. Cậu ta đi theo bên người ông chủ chắc cũng được mười năm rồi, có nhiều lúc cậu ta luôn cảm thấy đối phương cứ như là một vị thần chứ không phải là một con người. Nhưng nếu ông chủ đã nói muốn tình yêu của Lý Phi Vân, vậy ắt sẽ có, nhưng chắc chắn đó không phải như cái suy nghĩ đơn giản của Lý Phi Vân mà thôi. Vết thương của Lý Phi Vân không phải đặc biệt nghiêm trọng, nhưng muốn ngay lập tức tốt lên cũng không có khả năng. Nguyên bản cô nóng lòng muốn đi đồn cảnh sát để chứng thực tên bắt cóc tối hôm đó, Quý Ngũ lại bảo cô không cần nhọc lòng, tên kia đã sớm bị tống vào ngục giam rồi. Theo sau một tháng nằm viện, Lý Phi Vân mới ý thức được bản thân nhận thức như thế nào gọi là đại nhân vật. Vương Trường Chí cũng có tiền, nhưng khi cùng so sánh với vị họ Thi tiên sinh này, thực sự có thể nói là múa rìu qua mắt thợ. Chỉ nói ngay đến chỗ cô đang nằm thôi cũng là phòng bệnh tốt nhất ở đây, có y tá phục vụ tận tình, thậm chí ba bữa ăn mỗi ngày cũng được chuyên gia dinh dưỡng phối hợp tỉ mỉ, còn được chế biến từ những đầu bếp ưu tú nhất. Chờ đến một tháng sau, vết thương của Lý Phi Vân không sai biệt lắm dần tốt lên, cô bị đưa đến một căn hộ cao cấp. Nơi đó có những lão sư tạo hình khắt khe và những người tinh anh xuất sắc nhất, bọn họ ở đây chỉ vì mục đích dốc hết sức mình để biến cô trở thành một mỹ nữ vạn người xô tới. Lý Phi Vân đã ngoài 40, thân hình mập mạp, làn da cũng không được tốt, mỗi ngày đều chỉ biết củi gạo mắm muối càng làm cho cả người toát ra một cổ khí chất cực kỳ giống phụ nữ nơi nông thôn thuần phác, nhưng đồng thời cũng cực kỳ quê mùa. Có thể nói, một người phụ nữ như vậy, muốn xinh đẹp thì không có xinh đẹp, muốn trẻ cũng không có trẻ, điểm tổng kết có thể nói là zero. Cho nên khi cô tiếp thu huấn luyện cũng là loại khủng khiếp nhất, hằng ngày đều tập thể dục không ngừng nghỉ, lại chỉ được phép uống nước, ăn rau xanh cùng các loại trái cây, hơn nữa ăn cũng phải hạn chế, căn bản là ăn không đủ no! Cô cũng từng nghĩ tới việc từ bỏ. Nhưng chỉ cần mỗi khi cô cảm thấy chịu không nổi, muốn phát điên, muốn gào thét từ bỏ, màn hình lớn trước mặt tự động phát một số video. Có màn Vương Trường Chí cùng kẻ bắt cóc âm mưu cưỡng hiếp cô để bức cô phải ly hôn, cũng có màn cô bị đuổi ra khỏi nhà, bộ dáng chật vật, đáng thương như chó nhà có tang, càng nhiều chính là cảnh sinh hoạt hạnh phúc, vui vẻ bây giờ của người Vương gia. Vương Trường Chí ôm Hồng Phiêu Phiêu đang mang bầu đặt lên đùi, dịu dàng, nhỏ nhẹ, quan tâm, chăm sóc, một bộ chỉ có vợ là trên hết, Vương mẫu trong ngoài bận rộn, lo đủ thứ cho Hồng Phiêu Phiêu, ngày ngày vì cô ta mà dậy sớm hâm đồ bổ, có chút to tiếng cũng sợ ảnh hưởng tới đứa bé trong bụng cô ta, Vương Trường Hồng và Vương Trường Kiều đi làm mỗi ngày, cửa hàng ngày càng buôn bán phát đạt, cuộc sống ngày ngày muôn muôn muôn vẻ....Chỉ có cô, đang trong địa ngục nước sôi lửa bỏng, vô pháp thoát ra. Khi cô còn ở Vương gia, chiếu cố toàn bộ việc ăn, mặc, ở, đi lại của hắn, chỉ cần hơi không tốt liền bị trách cứ ngập đầu, Vương mẫu càng xem cô giống như người hầu mà sai bảo, cơm trưa làm nhạt hoặc mặn một chút đều phải rước lấy một trận quở trách không thể tránh, còn Vương Trường Hồng, Vương Trường Kiều, chỉ có cô đi lấy lòng bọn họ, nhưng Hồng Phiêu Phiêu ở Vương gia....so với chính mình hoàn toàn tương phản. Cô ta không cần đi lấy lòng bất luận một người Vương gia nào, ngược lại là chị em Vương gia muốn đi nịnh bợ cô ta. Không chỉ có như thế, Vương mẫu còn đối với cô ta cung kính như Quan Thế Âm! “Vì sao anh yêu em?” là một trong những câu như vậy. Đừng dại gì mà trả lời qua quýt kiểu “yêu thì yêu thôi” hay “khi yêu người ta không cần lý do”.Bởi khi một cô gái hỏi bạn câu đó, rất có thể là cô ấy đang cảm thấy bất an về tình cảm của bạn dành cô ấy và cần nghe từ bạn để củng cố niềm tin của mình. Cũng có thể cô ấy đã biết rõ về tình yêu của bạn rồi nhưng vẫn muốn nghe những lời thổ lộ đường mật để chứng tỏ bạn là người đàn ông lãng mạn và yêu cô ấy nhiều tới mức đó, để chứng tỏ đẳng cấp của một soái ca ngôn tình biết vỗ về trái tim phụ nữ, hãy tự tin nói với cô ấy rằng- Anh yêu em vì em là chính em, không giống bất kỳ một ai khác. Em dũng cảm, mạnh mẽ, và tự tin là chính mình, điều đó rất gây cảm hứng với Em giống như tia nắng mặt trời, anh luôn cảm thấy tốt hơn khi được ở bên Anh yêu em vì yêu cảm giác có được khi ở gần bên em- Em chấp nhận con người anh, trước em anh không cần che giấu điều gì. Em để cho anh được làm chính mình và anh biết ơn vì điều đó. Thật tuyệt vời khi được em Em khiến anh cảm thấy một cảm giác sống động hơn bất cứ ai từng Em khiến anh muốn trở thành người đàn ông tốt Em dạy anh cách trở thành một người tình, người bạn đời tốt hơn. Em khuyến khích, hỗ trợ anh, cho anh biết anh có thể là chỗ dựa tốt nhất cho em Em hoàn thiện anh, trước khi gặp em, anh chưa bao giờ cảm thấy trọn vẹn cả. Có em trong đời, anh mới cảm nhận được điều Anh yêu em vì niềm đam mê của em đối với cuộc Em khiến anh mạnh mẽ Anh yêu trái tim em, thế giới này trở nên tốt hơn vì có em trong đó. Và anh thật may mắn vì có em là người yêu của Anh và em, khi bên nhau chúng ta làm nên điều tuyệt vời AnhTheo YT Anh khá điển trai, có người yêu rồi nhưng không đến được với nhau vì khác đạo. Dường như tình yêu cô ấy dành cho anh không đủ lớn để vượt qua rào cản của gia đình. Tuy nhiên, tình yêu anh dành cho cô vẫn nguyên vẹn như ngày nào còn bên nhau. Em, cô gái bình thường, đang có người yêu, tình yêu của em đẹp như trong truyện cổ tích, người yêu của em rất yêu thương và chiều chuộng. Em từng nghĩ sẽ mãi yêu thương, chăm sóc cho anh ấy đến hết cuộc đời này nhưng có quá nhiều điều bất ngờ. Trái tim em hoàn toàn thay đổi từ khi gặp anh, người con trai đang mang hình bóng cô gái khác. Anh đến với em vì cảm thấy cô đơn và lạc lõng, anh từng nói "Anh không yêu em, em đừng ngộ nhận nữa. Anh chỉ cần em vì khi ở bên em anh mới tìm lại được niềm vui và những cảm xúc thật nhất, anh cảm thấy ấm lòng, không còn cô đơn". Từng lời anh nói như những vết dao cứa vào trái tim em. Em trót yêu anh thật rồi vì trái tim đã thay đổi, vì em đã nhẫn tâm phụ tình người con trai yêu mình thật lòng để chạy đến bên anh, chạy theo một tình yêu chỉ đến từ một phía. Em đau lắm, thực sự rất đau! Có một điều không thể hiểu nổi là nếu không yêu em thì anh đâu cần phải nhắn tin, quan tâm em hàng ngày? Nếu không yêu sao mỗi lần anh đi đâu xa đều dẫn em theo? Khi ai đó vô tình hỏi em là gì, anh trả lời em là bạn gái anh? Tại sao anh dám dẫn em về thăm họ hàng, gia đình và cũng giới thiệu với họ em là bạn gái anh? Nếu không yêu em anh có thể chọn cách im lặng hoặc lảng tránh mà, sao lại làm như vậy? Anh khiến em phải suy nghĩ quá nhiều. Em thực sự không biết anh đang nghĩ gì nữa. Em biết anh còn yêu cô ấy rất nhiều, biết mình không thể nào thay thế được vị trí cô ấy trong trái tim anh. Hãy cho em cơ hội được một lần yêu anh đúng nghĩa, em không muốn cứ mãi sống trong ảo mộng, không muốn ngộ nhận để rồi hy vọng thật nhiều nữa. Em đã vượt qua mọi dư luận, mọi thử thách để đến bên anh. Hãy cho em biết mình xứng đáng nhận được những thành quả em đã cố gắng gây dựng lên. Một lần nữa em thực sự muốn biết anh có yêu em không? Tên tiếng Trung【 快穿】 Hán Việt【Khoái xuyên 】Nhĩ vi thập ma bất ái Văn Văn 🌸.Designer Mi Hamters Team.Độ dài 230 loại Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, hiện đại, HE, tình cảm, báo thù, ngọt sủng, trọng sinh, hệ thống, song khiết, xuyên nhanh, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, cường cường, cưới trước yêu sau, cung đình hầu tước, kiếp trước kiếp này, nhiều CP, cải trang giả dạng, kim bài đề cử🏅, nữ cường, ngược tra, đào hố 7/5/ lấp hố?/?/?Tình yêu là gì?Cớ gì mọi người lại cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa?Tại sao lại có nhiều thứ lý do như vậy? Tại sao rõ ràng ban đầu nói yêu thắm thiết như thế, vậy mà sau đó lại có thể trở mặt ngay được?"Tại sao anh không yêu em?"Người chồng dứt khoát đi cùng tiểu tam, không quan tâm tới gia đình của mình, cũng không thèm ngó tới vợ mình dù cô quỳ xuống dưới đất, khàn giọng hỏiChồng của cô âu yếm ôm người con gái mỹ mạo trong ngực, đối với cô liếc mắt chán ghét, "Cô không có mộng tưởng lại quá quê mùa."...."Tại sao anh không yêu em?"Người vợ bị đánh đến sưng mặt sưng mũi, run run chảy nước chồng có thói quen bạo lực gia đình nói với cô, "Mau đem tiền lương của tháng này cho tôi." Sau đó một bạt tai tát xuống...."Tại sao anh không yêu em?"Lúc còn trẻ vì hắn mà liều lĩnh, cô hy sinh tuổi trẻ và ước mơ cho tình yêu này, bỏ học đi làm công chỉ để cung cấp tiền cho hắn đến trường, bây giờ người phụ nữ với làn da thô ráp, quần áo cũ kỹ chính là thế nhưng lại đảo mắt liền cùng thiên kim hào môn đính hôn, hắn nói "Cô là vết nhơ trong cuộc đời tôi, những việc cô làm là do cô cam tâm tình nguyện, tôi không có cầu cô."..."Tại sao anh không yêu em?"Trái tim thiên kim tiểu thư tan vỡ, lệ rơi đầy mặt, hét chồng phượng hoàng nam* của cô trừng mắt, không kiên nhẫn nói "Cô chớ dọa mẹ cùng chị và em gái của tôi, phòng ở chúng ta nhiều như vậy, cho chị tôi một cái phòng thì có là gì?"* Phượng hoàng nam đàn ông chuyên ăn bám váy phụ nữ...."Tại sao anh không yêu em?"Đã từng một thời là nữ minh tinh nổi tiếng nhất, tương lai đầy triển vọng, cô vì hắn mà nỗ lực giúp hắn thành công, rời khỏi vòng giải trí, đem mọi tài nguyên tốt nhất cho hắn, cuối cùng hắn cũng thành công trở thành ảnh đế trong giới điện ảnh, nhưng hắn lại xem cô như bước đệm để đạp nói "Cô bây giờ đã không có giá trị, tôi công thành danh toại**, tôi đã trở thành một truyền kỳ. Mà cô, là đá kê chân giúp tôi thành công..."** Công thành danh toại đạt được kết quả mĩ mãn trên đường công danh, sự Đây là tình yêu a, lúc ngọt ngào thì nó giống như mật đường, lúc ăn mòn thì nó giống như thạch tín***.*** Thạch tín asen là một loại chất hóa học được biết đến như là một chất cực độc, gấp 4 lần thủy vậy, không bằng dùng tình yêu của cô, đến cùng tôi trao đổi một vài thứ muốn trả thù, mà tôi thì cần tình yêu, đến tu bổ trái tim đầy huyết nhục mơ hồ và đi tìm kiếm lại tình yêu của Chuyện xưa của nam chínhThi Vinh chưa bao giờ có được tình yêu của Mạnh Nịnh trong đời, vì vậy sau khi hệ thống xuất hiện, hắn không ngần ngại đồng ý tất cả các yêu cầu của hệ thống đi cứu những người phụ nữ bị phụ lòng để đổi lấy cơ hội sống lại của Mạnh Nịnh. Trong thế giới ảo mộng, cuối cùng hắn cũng có được điều ước của mình, nhưng điều đó không có thật. Liệu hắn có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực?- "Ngay cả khi đó là ký ức của anh, nhưng bây giờ, anh xác thực yêu em, cho nên, em thống khổ cái gì a?""Không cần buông tay, giống như trước kia, bắt lấy tay anh."Cả đời này, hắn quyết cùng cô quấn quýt không ⚠ Lưu ý- Cái này tuyệt đối là ngược tra Nam 9 xuyên qua trợ giúp những người phụ nữ bị phụ lòng, phản bội. Từ đó mở ra thế giới ảo tưởng đi vãn hồi chuyện xưa của nữ Nam 9 không phải là người lương thiện, trừ nữ 9, đối xử với người khác cực kỳ tàn bạo, thỉnh mọi người chuẩn bị tâm lý thật Nam9 có chút điên điên, có chút biến thái, nhưng được cái siêu sủng nữ 9.****Văn Văn Chào các bảo bối, lại gặp nhau đào hố do thấy đọc văn án khá lạ, tui là thành phần thích truyện xuyên nhanh nữa, nên quyết định đào, mặc dù chả có kinh nghiệm gì cho cam, nên sạn thì chắc chắn có, nhất là mấy cái TG cổ đại, huyền huyễn,...Đặt gạch trước thôi, phải hoàn xong bộ Dấu Cắn bên kia thì mới tập trung bên đây được, có thời gian cũng sẽ ráng edit, ha cảm xíu cho phận edit của ơn đã ủng hộ ~7/5/2020.

tại sao anh không yêu em