Lý San San: Hoa hậu TVB trắng tay vì bệnh, bán vương miện làm từ thiện. Vài ngày trước, Nhật Nguyệt vô tình đọc được bài viết về những nàng hoa hậu số khổ của TVB. Trong số đó Lý San San là người khiến mình tiếc nuối nhất. Bởi cô từng là một trong những nàng hoa
Vu lan muộn về khóc trong tay mẹ. Nếu không ly hôn, có lẽ Hân chẳng bao giờ hiểu hết cảnh đơn thân nuôi con mẹ đã trải. Và chính vì đã hiểu, cô càng xót xa. Từ ngày làm mẹ, Hân hiểu cái cảm giác đau lòng của một người mẹ (Ảnh minh họa) Hân ly hôn đã hơn một tháng
Những đồi chè xanh bạt ngàn phủ kín thung lũng, những mùa hoa ban, hoa mận nở trắng rừng, những cô gái Thái e ấp, dịu dàng với đôi má hây hây đỏ trong buổi chợ phiên, hay vẻ đẹp khó quên của Thác Dải Yếm mùa nước
Những chuyên án rúng động Tây Nam Bộ. Thời gian qua, công an các tỉnh, thành phố tại vùng Tây Nam Bộ đẩy mạnh công tác tấn công trấn áp tội phạm với phương châm "đánh mạnh, đánh trúng" vào các đường dây tội phạm, đối tượng cầm đầu nhằm "xử lý một vụ có
Ai trong chúng ta cũng khao khát hạnh phúc. Ai trong chúng ta cũng mong ước được cuộc sống an bình, vui tươi. Nhưng lắm khi chúng ta chạy theo chiếc bóng mờ ảo của hạnh phúc hơn là hưởng nếm hương vị chính hạnh phúc đang trong tầm tay của chúng ta.
CksC6. Lúc Diệp Ly Châu vừa tỉnh dậy, thì cảm thấy lồng ngực khó khi sinh ra sức khỏe của nàng đã không tốt. Diệp Ly Châu ra đời vào giờ Tý ngày mười lăm tháng bảy, trời sinh âm khí nặng, bị tai hoạ quấn thân. Khi còn bé, cao tăng nói nàng muốn sống tiếp, tốt nhất là phải xuất gia, sống cả đời ở trong chùa, cơm canh đạm bạc, làm bạn với nhang là, cha của Diệp Ly Châu thương yêu nàng nhất. Một cô con gái tốt như vậy, sao sẽ nỡ lòng để nàng xuất gia làm ni đó được ba tuổi, bà vú của Diệp Ly Châu nhất thời sơ ý, buổi tối mùa đông trước khi đi ngủ đã quên đóng cửa sổ, hại nàng bị rét cóng một đêm, bệnh nặng một trận, sốt cao tới nỗi suýt nữa thì chết của Diệp Ly Châu là thừa tướng hiện nay. Diệp thừa tướng đã mời danh y chữa bệnh cho nàng, miễn cưỡng bảo vệ được tính mạng. Thế nhưng, vào năm Diệp Ly Châu được năm tuổi, Diệp thừa tướng nhìn thân thể nàng càng ngày càng suy yếu, cũng không dám giữ nàng ở nhà nữa, mà đưa Diệp Ly Châu đến Minh Phật Tự, từ đó chỉ có ngày lễ ngày tết, Diệp thừa tướng mới gặp Diệp Ly Châu một Ly Châu tu hành ở Minh Phật Tự sắp được mười năm, qua hai tháng nữa, chính là sinh nhật mười lăm tuổi của ngày gần đây, sức khỏe nàng lại kém đi. Nàng thường xuyên ho khan, tức ngực, trên khăn tay cũng dính loang lổ vết máu. Sư trụ trì trong chùa nói Diệp Ly Châu không chịu cắt tóc thành ni thoát ly phàm tục, Phật tổ cũng không bảo vệ được nàng nữa, để nàng sớm ngày về nhà, nói không chừng có thể gặp được quý Ly Châu dùng một tay gạt ra bức màn sa màu vừa tỉnh lại, tóc đen lỏng lẻo xõa xuống, hệt như mây mù, áo lót màu trắng cũng rộng thùng thình lỏng lẻo, lộ ra xương quai xanh mảnh mai tinh dấp của Diệp Ly Châu cực kỳ động lòng người, chính nàng cũng không biết. Ni cô trong chùa từ trước đến nay không thảo luận về dung mạo của con gái, nhưng thật tâm mà nói, Diệp Ly Châu đúng là một báu tác của nàng tuy nhỏ, cử chỉ lại vô cùng mềm mại, như liễu yếu đón gió, màu da như băng như tuyết, quyến rũ tự nhiên, nhất là một đôi mắt hoa đào hàm chứa một đầm nước xuân, lúc nào cũng như đang mê hoặc người khác. Trời sinh chênh chếch giữa ấn đường là một điểm chu sa đỏ xinh đẹp, đã giảm bớt đi vẻ quyến rũ trên người nàng, cho nàng thêm mấy phần ngây mại đáng yêu và ngây thơ hồn nhiên cùng tồn tại, là trí mạng vì sức khỏe không tốt, sắc mặt nàng thường tái nhợt, cánh môi cũng là màu hồng nhạt. Trong chùa không cho phép người khác hầu hạ, Diệp Ly Châu đều là tự rửa mặt, tự mặc quần cầm lấy một cái áo dài màu xanh, che lại dáng người xinh đẹp lung linh của mình. Ngồi xuống bên cửa sổ, nàng đem mái tóc đen buộc lên, rồi đội lên một cái mũ nhỏ màu Ly Châu đi ra sau núi, vốc một vốc nước suối rửa mặt và tay. Lúc sắp quay về, nàng nghe thấy hai giọng nói quen thuộc.“Ta nghe sư phụ nói, tháng này Châu Châu sắp phải trở về rồi.”“Châu Châu trở về? Về đâu cơ?”Hai người đang nói chuyện là hai đệ tử nhỏ bên người Ngộ Tâm sư thái, sư trụ trì của Minh Phật Tự. Một người gọi là Thanh Song , một người gọi là Thanh Tuệ .Thanh Song nói “Đúng nhỉ, ngươi không biết. Lúc Châu Châu tới chùa, ngươi còn chưa xuất gia. Bình thường sư phụ cũng chưa từng nói qua. Châu Châu không phải tiểu thư nhà bình thường, mà là con gái của quan lớn. Người nhà cũng lợi hại, quan nhỏ bình thường nhìn thấy cha của Châu Châu còn phải quỳ xuống đấy. Châu Châu được mười lăm tuổi, sư phụ muốn nàng quay về.”Thanh Tuệ biết bình thường Diệp Ly Châu không có ra vẻ ta đây gì, không kiêu căng không lạnh nhạt, tuy sức khỏe kém một chút, nhưng mỗi một người trong chùa đều thích nàng. Nghe nói Diệp Ly Châu sắp đi, Thanh Tuệ có chút khó chịu “Hả? Châu Châu sắp đi rồi à? Trước đó ta còn nói, chờ ta hoá duyên góp đủ tiền, sẽ mua cho Châu Châu một cái trâm ngọc trai thật đẹp đấy.”Trong chùa, mọi người đều đã cạo đầu đi tu, chỉ riêng Diệp Ly Châu là có mái tóc dài xinh đẹp, mặc dù nàng đội mũ nhìn không thấy, nhưng người khác đều biết. Thanh Tuệ vẫn cho rằng Diệp Ly Châu đã xuất gia, nàng chỉ là để tóc tu hành.“Hừ, ngươi không phải lo không mua được trâm ngọc trai cho Châu Châu, mà là lo Châu Châu đi rồi, cuối tháng không còn ai cùng ngươi xuống núi mua sắm nữa. Ngươi đó nha, đồ nhát gan!” Thanh Song lầu bầu nói, “Những năm gần đây, người cha là quan lớn của Châu Châu về thăm ngày lễ tết, ông ấy còn cúng không ít tiền, chẳng qua, mẹ của Châu Châu lại chưa từng tới. Ta nghe nói, mẹ Châu Châu còn sinh cho Châu Châu một đứa em trai, Thanh Tuệ này, ngươi thấy Châu Châu về nhà rồi, có khi nào sẽ bị người ta bắt nạt hay không hả?”Thanh Tuệ cũng không biết, các nàng trước giờ cũng không nói mấy chuyện này ở trong chùa, Ngộ Tâm sư thái cũng không để các nàng thảo luận chuyện phàm tục, cũng chỉ nói một chút lúc riêng tư mà Tuệ nâng thùng nước lên, rồi nói “Quay về ta sẽ nói với Châu Châu, nếu nàng không thích ở nhà, bị người ta bắt nạt, thì phải sớm quay lại, chúng ta và sư phụ đều quý nàng.”Nước suối trên tay Diệp Ly Châu chưa khô, vẫn ướt nhẹp như trước, nàng đưa tay lên dụi dụi năm Diệp Ly Châu gặp cha hai lần, gặp mặt chưa đến hai ngày, cha nàng lại phải quay về kinh thành. Về phần mẹ nàng, từ lúc Diệp Ly Châu tới Minh Phật Tự thì chưa từng gặp thường nói thân thể mẹ nàng không được tốt, không thể đi xa nhà, cho nên mười năm này, Diệp Ly Châu chỉ nhớ nhung ở trong tuổi nàng đã tới Minh Phật Tự, chuyện trước lúc năm tuổi, nàng không nhớ rõ lắm, dung mạo của mẹ, nàng cũng không nhớ trước cha từng nhắc tới với nàng một lần về em trai. Ngay lúc ấy Diệp Ly Châu không hề ghi nhớ, hôm nay nghe trong lời nói bóng gió của Thanh Song, mẹ nàng là bởi vì có em trai mới không đến thăm nàng, trong lòng Diệp Ly Châu hơi có chút chua chỉ là trong chốc về đến nhà, chưa nhìn thấy người nhà mình, nàng không thể tùy tiện phỏng Ly Châu quét sân, xa xa có thể nghe được tiếng đàn, là Ngộ Tâm sư thái đang đánh năm gần đây, Diệp Ly Châu ở trong chùa, học được cầm kỳ thư họa, đều là Ngộ Tâm sư thái dạy khi rửa tay, thay váy áo xong, Diệp Ly Châu ngâm trà thơm đưa đến phòng của Ngộ Tâm sư mặt của Ngộ Tâm sư thái trong sáng, siêu phàm thoát tục, Diệp Ly Châu đặt trà xuống “Sư phụ, mời người dùng trà.”Ngộ Tâm sư thái gật đầu “Ly Châu, con cũng đi dùng cơm chay đi.”Diệp Ly Châu đang muốn xoay người, Ngộ Tâm sư thái lại gọi nàng một tiếng “Ly Châu.”Ly Châu nâng mắt nhìn về phía Ngộ Tâm sư thái.“Con quay về thế tục rồi, thì không quay lại được nữa. Một khi đã quyết định hoàn tục, thì không thể quay đầu.” Ngộ Tâm sư thái nói, “Ở lại đây, Phật tổ có thể bảo vệ con một đời bình an, nếu con rời đi, sinh tử khó đoán.”Ly Châu khẽ mỉm cười “Thưa sư phụ, đệ tử đã nghĩ xong rồi, đệ tử không muốn cạo đầu xuất gia.”“Lục căn của đệ tử chưa sạch, hồng trần chưa dứt, nhân gian có khoản nợ cần đệ tử hoàn trả lại, đệ tử không thể khước từ. Sinh cũng được, tử cũng đành, đệ tử đã ra quyết định, sẽ không oán không hối hận.”Đi ra từ tịnh thất của Ngộ Tâm sư thái, ánh nắng vừa mới xuyên qua ngọn cây rơi xuống trên mặt đất, Diệp Ly Châu ngẩng đầu nhìn về phương xa, xa xa là cây cỏ rậm rạp, tiếng chim hót líu chú chim hoạ mi bay tới, bỗng nhiên đậu lên vai Diệp Ly Châu. Nàng sờ sờ lưng nó, nó khẽ dùng mỏ mổ ngón tay của nàng, rồi lại vỗ cánh bay Ly Châu đi vào phòng ăn, lấy cơm chay, rồi ngồi xuống bên cạnh Thanh Song và Thanh Tuệ thỉnh thoảng dùng mắt ngó Diệp Ly Ly Châu nhếch môi “Thanh Tuệ , nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có viết chữ hả?”Thanh Tuệ nói “Châu Châu, có phải ngươi sắp đi rồi không, ta có lời muốn nói ngươi biết…”Lời còn chưa dứt, Thanh Song véo Thanh Tuệ một cái, cầm cái bánh bao nhét vào miệng Thanh Tuệ, rồi nói với Diệp Ly Châu “Châu Châu à, cháo của ngươi sắp nguội rồi, nhanh ăn cháo đi.”Diệp Ly Châu cười cười, cúi đầu húp cháo, sức ăn của nàng rất yếu, trước giờ đều ăn xong sớm Diệp Ly Châu đi rồi, Thanh Tuệ nói “Thanh Song, vừa rồi vì sao ngươi véo ta, còn không cho ta nói chuyện nữa?”Thanh Song chọc chọc cái gáy của Thanh Tuệ “Biết vì sao sư phụ đặt tên cho ngươi là Thanh Tuệ không? Bởi vì ngươi đần đó, cho ngươi một chữ Tuệ, là hi vọng ngươi có thể thông minh hơn chút!”Thanh Tuệ bị chọc đến nước mắt giàn Song nói “Châu Châu sắp về nhà rồi. Nhất định nàng ấy đang tràn đầy vui mừng, trong lòng vô cùng chờ mong gặp mặt người nhà, ngươi nghìn vạn lần không nên giội nước lạnh nói người trong nhà người ta không tốt. Người ngoài không nên xen vào, có hiểu không? Châu Châu cũng không phải đứa ngốc, sư phụ thường nói Châu Châu thông minh nhất trong đám bọn mình, về nhà rốt cuộc có tốt hay không, đến lúc đó nàng sẽ biết, ngươi không nên phá hư hào hứng của nàng trước.”Thanh Tuệ nói “Ta không muốn nói nhiều như vậy. Ta chỉ muốn nói, Châu Châu sắp đi rồi, nhưng trâm ngọc trai mà ta hứa hẹn với nàng còn chưa có tiền mua. Ôi, Thanh Song, ngươi có thể cho ta mượn hai lượng tiền riêng không?”Thanh Song “…”. . .Diệp Phụ An đã đem mọi việc dặn dò người bên dưới từ sớm, ở trước mặt Hoàng đế đã xin nghỉ mấy ngày, nói muốn đón con gái mình lực làm việc cùng thái độ làm người của Thừa tướng Diệp Phụ An, Hoàng đế biết rõ trong lòng, đột nhiên nghe nói Diệp Phụ An có một cô con gái, Hoàng đế cũng rất tò mò, liền hỏi thêm mấy Phụ An thích cô con gái cưng của ông nhất. Từ lúc Diệp Ly Châu vừa ra đời, ông đã hận không thể ngày đêm trông chừng con gái đế muốn hỏi, Diệp Phụ An đầu tiên là khiêm tốn một chút, sau đó lại tỉnh bơ thổi phồng Diệp Ly Châu thành tài nữ kiêm mỹ nữ trên trời khó tìm, dưới đất ít gia mấy đời trung lương, lại đều là quan văn. Diệp Phụ An tuy rằng thủ đoạn độc ác, tác phong khiến một số người sợ hãi, nhưng là một lòng trung thành với nước với dân. Hoàng đế không có thành tựu gì quá lớn, tầm tầm thường thường hoàn toàn dựa vào trung ta có sáu vị hoàng tử, Hoàng đế yêu Quý phi nhất, tự nhiên thiên vị Nhị hoàng tử dưới gối Quý phi. Gần đây, Hoàng đế muốn phế bỏ Thái tử, lập Nhị hoàng tử làm Thái nhưng thế lực của Thái tử vững chắc, lại có sáu mươi vạn quân của Tần vương làm hậu thuẫn. Hoàng hậu là chị ruột của Tần vương, thái tử là cháu ngoại trai của Tần vương. Tần vương sát phạt quyết đoán, uy chấn thiên hạ, cho Hoàng đế mười lá gan, Hoàng đế cũng không dám phế Thái ta không dám, không phải là không muốn. Gần đây, Quý phi thổi gió bên gối, Hoàng đế lại nổi lên dục vọng, muốn kéo Diệp thừa tướng ở phe trung lập về bên phía Nhị hoàng tử.“Dật Nhi còn chưa cưới Hoàng phi, Diệp tiểu thư thông tuệ như vậy, trẫm nhưng là muốn cho bọn họ một mối hôn sự.”Trong thư phòng cũng không hẳn chỉ có Hoàng đế và Diệp thừa tướng, còn có mấy quyền thần thừa tướng cười cười, khẽ vuốt chòm râu “Thần thì cũng muốn để con bé gả cho Nhị hoàng tử, có điều con bé nhà thần lớn lên xinh đẹp, tính tình cũng tốt, chỉ là thân thể yếu đuối khó hầu hạ, nếu không cũng sẽ không đưa vào trong chùa nuôi dưỡng. Thần nghe nói trong phòng của Nhị hoàng tử điện hạ có mấy thị thiếp, sức khỏe của con bé nhà thần không tốt, bị thị thiếp hơi sơ ý cãi lại hai câu, chắc chắn sẽ tức đến ngất đi, đến lúc đó, nếu con bé có gì không hay xảy ra, lão thần nhất định cũng sống không nổi nữa, đi theo con bé mất thôi.”Nghe xong lời này, Hoàng đế liền do hoàng tử hơi chơi bời một chút, Diệp nữ bạc mệnh, chà đạp chết rồi thì cũng không là sợ Diệp nữ bị tức chết rồi, tên ác ôn Diệp Phụ An kia không chết, trái lại muốn trả thù Nhị hoàng khác, nghe ý tứ đó của Diệp Phụ An, nếu Diệp nữ vào cửa, thị thiếp khác là không thể tồn tại. Chuyện quan trọng nhất trong hoàng gia chính là khai chi tán diệp, đến lúc đó, Hoàng đế sợ nhất là thân thể Diệp nữ yếu ớt không thể sinh, còn không cho người khác sinh, thậm chí liên thủ với cha nàng ta hãm hại thị thiếp khác, khiến Nhị hoàng tử không có con nối dòng lưu đế cười nói “Dật Nhi là đứa lỗ mãng, Diệp khanh đã coi trọng con gái rượu như vậy, trẫm cũng không nỡ để một cô gái tốt như vậy bị Dật Nhi chà đạp. Đất Thục có tiến cống một ít tơ lụa, chút nữa Diệp khanh mang về cho Diệp tiểu thư đi.”Diệp Phụ An đi ra từ Thượng Thư Phòng, mặt mày hồng hào. Con gái cưng của ông há có thể để cho con sói háo sắc Triệu Dật kia chà đạp?Ông chỉ là thổi phồng con gái mình, khoe khoang một chút thôi, hòn ngọc quý trên tay Diệp Phụ An ông, há là người bên ngoài muốn cưới là có thể cưới được?
Người dịch Chim Ba Chân Lúc này, Đề Kiêu cuối cùng cũng phát giác ra có điểm không đúng, giọng hắn hơi lạnh “Nàng không muốn gả cho ta?” Diệp Ly Châu cũng không có cái gì mà muốn hay không. Chỉ là chuyện này cũng không phải chuyện nhỏ. Hơn nữa, nàng muốn ở bên Đề Kiêu, hơn phân nửa là vì cơ thể nàng cần. Diệp Ly Châu lo khi Đề Kiêu biết được nàng đang lợi dụng hắn, thì sẽ vô cùng tức giận, sẽ không để ý tới nàng nữa. Nàng mở miệng, vốn định nói ra. Nhưng nàng lại sợ nói ra chân tướng rồi, lần này Đề Kiêu sẽ đi thật, mà cũng không quay lại nữa. Diệp Ly Châu cúi đầu. Mái tóc dài đen nhánh của nàng xõa trên vai, chảy xuống bên dưới, giống hệt như thác nước màu đen, cần cổ thon dài đặc biệt xinh đẹp, màu da cũng thực óng ánh. Cánh môi hồng nhạt của nàng hơi mấp máy “Chúng ta không thành thân được không? Ta không lấy chồng, khi nào điện hạ tới kinh thành, thì cứ đến tìm ta.” “Không lấy chồng?” Tay Đề Kiêu ấn lên bả vai của Diệp Ly Châu. Lực tay hắn rất lớn, hơi dùng sức một chút là có thể bóp nát bả vai nàng. Đề Kiêu nói “Ý nàng là, nàng chỉ muốn thân mật với ta, hưởng thụ sắc đẹp thân thể của ta, nhưng không muốn có một chút trả giá thực chất nào?” Đề Kiêu biết đa số đàn bà con gái đều yêu thích tướng mạo cùng với dáng vóc của hắn, nhưng hắn thật sự không ngờ, Diệp Ly Châu cũng là người nông cạn như vậy, nàng chỉ là vì sắc mới mê. Trong lòng Diệp Ly Châu càng cuống lên. Chỉ riêng việc mê luyến thân thể hắn, mà hắn đã có thể lạnh nhạt như vậy rồi. Nếu Diệp Ly Châu nói cho hắn biết, nàng cũng không coi trọng mặt mũi cùng dáng người của hắn, mà là vì hắn có thể chữa bệnh, Đề Kiêu có khi nào sẽ cảm thấy bị lừa gạt tình cảm, muốn bóp chết nàng không đây? Diệp Ly Châu chưa từng trải quá nhiều việc đời, nhiều chuyện cũng chưa từng xử lý qua. Trước mắt nàng gây ra rắc rối, nàng cũng không biết phải giải quyết thế nào. Ngoại trừ áy náy bản thân lừa gạt Đề Kiêu mà không thể đáp lại hắn, mặt khác, chuyện kết duyên với Tần Vương, cũng không phải một mình Diệp Ly Châu có thể đồng ý được. Chuyện này còn liên quan đến con đường làm quan sau này của Diệp Phụ An, Diệp Ly Châu không thể vì ham muốn cá nhân, mà khiến cha nàng về sau khó xử. Đủ loại nguyên nhân đan xen, Diệp Ly Châu cảm thấy, hai người vẫn nên lén lút gặp mặt là tốt nhất. Nếu Đề Kiêu không muốn nữa, vậy thì xem như hai người trước giờ chưa từng gặp nhau. Nàng không có đoạn kỳ ngộ này, có lẽ sớm nên rời khỏi nhân thế rồi. Nàng không phải người tham lam muốn sống lâu trăm tuổi, tình trạng bản thân chính là như vậy, có một khoảng thời gian thế này là nàng đã thỏa mãn rồi. Diệp Ly Châu nói “Điện hạ, sức khỏe của ta không tốt, không sống được bao lâu, ta không muốn lấy chồng…” Nói trắng ra vẫn chỉ là muốn chơi đùa thân thể hắn. Đề Kiêu vốn cho rằng chỉ có Diệp Phụ An không muốn để Diệp Ly Châu gả cho mình, bây giờ xem ra, hóa ra bản thân Diệp Ly Châu cũng không muốn gả. Diệp Ly Châu cũng không biết vì sao nàng phải xin lỗi, nàng ngồi xổm trên giường “Xin lỗi…” Lần đó trước khi đi suối nước nóng, Diệp Ly Châu có nói nguyên do với Đề Kiêu, chỉ là lúc ấy hắn không tin lời nàng, cho rằng đó chỉ là lời tỏ tình của Diệp Ly Châu mà thôi. Sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, rốt cuộc Diệp Ly Châu không mở miệng được nữa. Bị Đề Kiêu hiểu lầm bản thân ham mê sắc đẹp của hắn, vẫn tốt hơn là vẻn vẹn xem hắn là phương thuốc chữa bệnh. Đề Kiêu nhìn dáng vẻ chồng chất tâm sự của nàng. Bắt đầu từ lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Ly Châu, Đề Kiêu đã cảm thấy Diệp Ly Châu chính là một yêu tinh, yêu tinh mê hoặc lòng người. Dung mạo nàng thật sự quá đẹp, đẹp đến không giống con người. Sau này tiếp xúc, Đề Kiêu cảm thấy Diệp Ly Châu thích mình rất nhiều, nhưng hắn không ngờ, Diệp Ly Châu chỉ muốn một đoạn tình duyên ngắn ngủi mà thôi. Nàng nhìn như thâm tình, trên thực tế lại không tim không phổi, không hiểu tình yêu là gì. Đề Kiêu kéo nàng vào trong lòng. Bờ vai nàng nhỏ bé yếu ớt, sau khi bị cánh tay mạnh mẽ của hắn trói chặt, thì không trốn tránh được nữa. Ngay sau đó, Đề Kiêu lạnh lùng nhếch môi “Diệp Ly Châu.” Diệp Ly Châu ngước mắt lên “Dạ?” Đôi mắt hoa đào của nàng nhìn như chất chứa tình cảm, thật ra thì trong veo, trong suốt đến mức không thật chút nào, lúc này, trong mắt có vài phần buồn bã. Đề Kiêu nhéo cằm nàng, tỉ mỉ quan sát nàng. Hắn muốn thấy nàng thất thần, muốn thấy nàng bị tình cảm cùng dục vọng giày vò, muốn khiến nàng thét ra tiếng, cuối cùng lại không phát ra tiếng được nữa. Chẳng qua bây giờ, nàng không hiểu gì cả. Đề Kiêu hiểu rõ trong lòng, trong những lời mà Diệp Ly Châu nói vừa nãy, có một phần là lời nói dối, hoặc là, nàng không nói ra nguyên nhân thật sự. Hắn muốn biết. Nhưng cũng không phải là hỏi thẳng nàng, vì những lời hỏi ra được rất có thể là lời nói dối. Đề Kiêu sẽ khiến nàng thốt ra lời thật. Quần áo trên vai Diệp Ly Châu trượt xuống một chút, dù sao cũng đã gần gũi như vậy rồi, cũng không ngại lại gần gũi thêm chút nữa nhỉ? Ngón tay thô ráp của Đề Kiêu khẽ cọ xát trên vai nàng. Da thịt nàng quá mức mềm mại, rất nhanh đã hiện ra dấu vết màu đỏ. Diệp Ly Châu không hiểu nổi cảm xúc của Đề Kiêu. Ánh mắt hắn sâu thẳm, khuôn mặt tuấn tú vẫn luôn lạnh băng cũng không có thêm biểu cảm gì. Diệp Ly Châu có thể cảm nhận được hắn đang tức giận, nhưng không biết hắn đã giận tới mức nào. Cuối cùng Đề Kiêu vẫn kiềm chế bản thân. Tâm trạng hắn hôm nay quả thực không tính là vui vẻ, những lời bạc tình của Diệp Ly Châu khiến hắn rất bất mãn. Giả sử thật sự chiếm lấy nàng, Đề Kiêu sợ không khống chế được cảm xúc, ức hiếp người hỏng mất. Hắn lại kéo quần áo của Diệp Ly Châu lên, đôi mắt nàng mờ mịt sương mù nhìn hắn chằm chằm. Mắt nàng quá đẹp, quá mức trong sáng, đến nỗi Đề Kiêu muốn che mắt nàng lại, hung hăng, hung hăng… Đề Kiêu lạnh giọng nói “Ta về đây.” Diệp Ly Châu thoáng sửng sốt, nàng dè dặt nói “Chàng còn tới nữa không?” Đề Kiêu không nói gì, hắn xuống giường, cầm lấy áo bào mặc lên. Thân hình hắn cao lớn, mặc vào áo bào màu đen như mực, Diệp Ly Châu thì chỉ mặc có áo lót, tóc dài xõa xuống, một khuôn mặt nhỏ nhắn điềm đạm đáng yêu, tinh tế như bông súng trên mặt nước vậy. Diệp Ly Châu không đi giày, trực tiếp dẫm lên mặt đất, tuy biết mặt đất ấm áp, nhưng vào mùa đông, chung quy vẫn khiến người ta nhìn mà đau lòng. Đề Kiêu hơi cau mày. Nàng nói “Điện hạ, chàng còn đến tìm ta nữa không?” Đề Kiêu lại quẳng nàng lên giường, cầm tất mang vào cho nàng “Nàng bạc tình bạc nghĩa, lừa gạt ta nhiều ngày như vậy, lại không muốn đi theo ta. Diệp Ly Châu, vì sao ta còn muốn đến thăm nàng hả?” Lời hắn hệt như sấm sét giữa trời quang, khiến Diệp Ly Châu sững sờ tại chỗ. Thân thể nàng yếu ớt hơn người khác, người bên cạnh chưa bao giờ nỡ nói nặng lời với nàng, dù là ở Minh Phật Tự, sư thái cũng không làm khó nàng. Tới tận bây giờ, Diệp Ly Châu thoạt nhìn dịu dàng, trên thực tế cũng có vài phần bệnh chung của đại tiểu thư, có chút yếu đuối, sau khi bị từ chối thì trong lòng sẽ khó chịu rất lâu. Nhưng chuyện này là nàng không đúng, nàng không nên một mực lợi dụng Đề Kiêu. Nhưng nếu nàng đã đâm lao thì phải theo lao, một mực giấu kín, nếu chỉ bởi vì lý do sức khỏe mà gả cho Đề Kiêu, mà không phải vì tình cảm, ngày sau Đề Kiêu biết được sự thật, sợ là càng tức giận hơn, thậm chí sẽ muốn đuổi nàng đi. Diệp Ly Châu dụi dụi mắt “Xin lỗi, ta sai rồi, điện hạ đi đi.” Đề Kiêu nhìn nàng cúi đầu, điệu bộ thực ngoan ngoãn. Chỉ cần nhìn vẻ mặt nàng, ai có thể nhìn ra được nàng là loại phụ nữ sau khi đùa bỡn tình cảm cùng với thân thể người khác xong lại không muốn chịu trách nhiệm chứ? Đề Kiêu nhìn nàng, trên cổ nàng còn lưu lại dấu ngón tay mập mờ, vừa nãy xảy ra chuyện động lòng người như vậy, bây giờ nàng lại có thể bình tĩnh để hắn rời đi. Đi? Đề Kiêu tức sôi gan, lại kéo người vào trong màn. Lâu lắm rồi hắn chưa từng thất lễ như vậy, lần này trừng phạt Diệp Ly Châu, là hành động hắn vẫn luôn muốn làm nhưng chưa bao giờ có thể thực sự ra tay. Cho dù sau khi hai người thành hôn, Đề Kiêu cũng không muốn đối xử với nàng như vậy. Nhưng cô nàng này thật sự quá đáng quá rồi. Đề Kiêu sống hơn hai mươi năm, lần đầu tiên bị một người con gái lừa cả trái tim lẫn thân thể. Ban đầu còn có tiếng nức nở truyền ra, về sau âm thanh cũng nhỏ dần. Sau khi kết thúc, Đề Kiêu cầm khăn tay, tỉ mỉ lau mặt cho Diệp Ly Châu. Quần áo nàng tán loạn, trên khuôn mặt nhỏ dịu dàng đáng yêu lại đơn thuần tràn đầy sợ hãi. Diệp Ly Châu quả thực bị dọa sợ. Nàng không hiểu nổi những chuyện vừa mới xảy ra, lại không hiểu sao cảm thấy hổ thẹn. Đề Kiêu ăn mặc chỉnh tề, rót cho Diệp Ly Châu một ly trà “Súc miệng đi.” Cánh môi của Diệp Ly Châu sưng tấy, cổ họng khàn đến nói không nên lời, trong miệng vẫn còn chút mùi tanh ngọt nhàn nhạt, thẳng tới trong dạ dày cũng là mùi vị này khiến nàng cảm thấy không thoải mái. Nàng kề sát vào tay Đề Kiêu uống một hớp nước trà. Ánh đèn trong phòng tỏa ra quầng sáng màu vàng, lúc này đã rất khuya. Mặc dù với Đề Kiêu mà nói, đó là khoảng thời gian ngắn ngủi, trên thực tế cũng đã rất dài. Đề Kiêu nhéo cằm nàng “Có đau không?” Quả thật rất đau, cho tới lúc này Diệp Ly Châu vẫn còn cái hiểu cái không. Nàng cảm thấy mơ hồ, nhưng khó mà mở miệng. Đề Kiêu của ban nãy và Đề Kiêu lúc này, quả thực như hai người khác nhau. Đề Kiêu nói “Muốn hẹn hò vụng trộm với ta cũng được, nhưng mà, không thể chỉ có nàng tự thoả mãn, ta cũng muốn thỏa mãn, biết chưa?” Mặt hắn lạnh băng, thoạt nhìn khá đứng đắn lại lạnh nhạt, dáng vẻ quân tử cấm dục. Nhưng vừa rồi hắn không phải như vậy. Vừa nãy Diệp Ly Châu bị hắn túm lấy gáy, lúc nâng mắt nhìn về phía hắn, trong mắt hắn thực sự là một mảnh đỏ ngầu, dường như muốn ăn tươi nuốt sống nàng vậy. Đề Kiêu nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Ly Châu “Ngoan ngoãn cởi áo, ta thoa thuốc cho nàng.” Lần này đương nhiên là thoa thuốc thật. Mặc dù Đề Kiêu chưa phá thân nàng, nhưng vừa rồi cũng để lại rất nhiều vết bầm trên người nàng. Diệp Ly Châu không nói được câu nào, chỉ có thể để Đề Kiêu bôi thuốc lên cho nàng. Quần áo đã bị bẩn, có mùi vị nồng đậm, tràn ngập là mùi của Đề Kiêu. Đề Kiêu ném sang một bên, đổi bộ quần áo mới cho nàng. Cổ họng Diệp Ly Châu bị thương, nóng rát đau đớn, khóe miệng cũng bị kéo rách, cho dù nàng khéo ăn khéo nói muốn đuổi hắn đi chăng nữa, cũng không nói ra được một câu. Đề Kiêu thoa thuốc cho nàng, thấy nàng ngủ rồi mới rời đi. Lúc về tới Vương phủ đã là rạng sáng, bóng đêm vẫn dày đặc như trước, Đề Kiêu đi tới thư phòng. Chuyện vừa xảy ra, từng cảnh một dường như đang ở ngay trước mắt. Đề Kiêu vốn không nên ức hiếp Diệp Ly Châu thảm như vậy, nhưng chuyện này hắn khó mà nhịn nổi. Diệp Ly Châu không muốn gả cho hắn, nàng cũng sẽ không thể gả cho người khác. Người mà Đề Kiêu để mắt tới, dù là hoàng đế cũng không thể tranh với hắn. Chỉ là… Lý do mà Diệp Ly Châu không muốn gả cho hắn, rốt cuộc là cố kỵ ý kiến của Diệp Phụ An, hay là nàng chỉ đơn thuần đùa giỡn hắn, sau khi chơi xong rồi thì lại tìm người khác… Mặc kệ là thế nào, Đề Kiêu cũng nhất định phải biết nguyên nhân. Hắn xử lý xong đống công văn chồng chất, sắc trời đột ngột sáng lên, lúc này mới về phòng nghỉ ngơi. Hai người hầu đi theo sau lưng Đề Kiêu. Đề Kiêu suy nghĩ rồi nói “Trong hầm rượu của Vương phủ có còn rượu tuyết lộ không?” Một tên hầu nói “Rượu tuyết lộ cất kỹ ở Hàm Châu còn khá nhiều, kinh thành cũng có. Chẳng qua chỉ còn rải rác có mấy vò, nếu điện hạ muốn mở tiệc chiêu đãi, thì chút rượu này không đủ.”Mấy vò cũng đủ rồi. Đề Kiêu lạnh giọng nói “Hôm khác lấy ra khỏi hầm rượu.” Người hầu đáp lại một tiếng. Rượu tuyết lộ có vị hoa quả, mùi thơm ngào ngạt, rượu không nặng, uống vào lại rất dễ say. Say mà lại không hại sức khỏe. Diệp Ly Châu chưa từng uống rượu, Đề Kiêu thật muốn để nàng nếm thử, cũng muốn biết, sau khi uống say, Diệp Ly Châu có thể thốt ra những lời gì.
Người dịch LC + Chim Ba Chân Điều đầu tiên hiện lên trong đầu Diệp Ly Châu chính là, nàng sẽ không lấy chồng. Sức khỏe của nàng kém như vậy, người chỉ nửa bước là vào quan tài, làm sao có thể lập gia đình đây. Mặc dù dựa vào Đề Kiêu có thể kéo dài hơi tàn một đoạn thời gian, nhưng Đề Kiêu dù sao cũng không phải là người trong kinh thành, hai người không thể lúc nào cũng gặp mặt. Về phần khi trước Khương Nhiễm Y từng nói nàng gả cho Đề Kiêu… Diệp Ly Châu không dám nghĩ quá sâu. Thứ nhất, cha nàng có đồng ý hay không là một vấn đề, thứ hai, nếu nàng bởi vì lý do sức khỏe mà gả cho Đề Kiêu, với Đề Kiêu mà nói, chắc chắn là không công bằng, đây xem như là một loại lừa gạt. Nếu như Đề Kiêu biết nàng tới gần hắn, cũng không phải là xuất phát từ sự yêu thích, mà là bởi vì thân thể nàng cần… Diệp Ly Châu nhớ tới ánh mắt bình thường vẫn lạnh như băng của Đề Kiêu thì thoáng rùng mình, đáy lòng có chút sợ hãi. Quân Thị thấy sắc mặt Diệp Ly Châu không đúng, hỏi “Châu Châu, cháu sao thế?” Diệp Ly Châu lắc đầu, gượng gạo nói “Mợ, cháu không sao. Cháu chỉ là lo, gã sai vặt kia có khi nào sẽ nói cho Điền công tử biết việc chúng ta tới đây hay không thôi.” Quân Thị lắc đầu “Cháu yên tâm, hắn lơ là nhiệm vụ, sẽ không tùy tiện nói ra đâu. Điền Trác cũng là thứ ngu xuẩn, thật sự cho rằng ở trong phủ nhà mình thì lời gì cũng có thể tùy tiện nói ra.” Nếu không phải là Quân Thị sớm có đề phòng, muốn gặp Điền Trác trước, vì vậy mới đi tới chỗ Điền Trác thường xuyên ra vào, e rằng vẫn chưa biết người này tồi tệ như vậy. Diệp Ly Châu lại nói “Mợ định làm thế nào để hủy mối hôn sự này ạ?” Chắc chắn Quân Thị không thể để cho Điền gia chủ động từ hôn. Nếu Điền gia chủ động từ hôn, không khác nào nói cho toàn bộ kinh thành này biết, bọn họ coi thường con gái Khương gia. Cho nên, hiển nhiên phải là Khương gia đề xuất chuyện này. Nhưng phải có một lý do hợp lý. Quân Thị khẽ vỗ lên tay Diệp Ly Châu “Châu Châu, quay về mợ sẽ trù tính chuyện này. Cháu cứ chờ xem, mợ nhất định phải cho cháu thấy, kẻ bắt nạt chúng ta sẽ có kết cục thế nào. Sau này cháu bị người ta ức hiếp, cứ việc nói với mợ.” Diệp Ly Châu gật đầu. Thực ra nàng cảm thấy bản thân sẽ không bị người nào ức hiếp. Ô Thị bắt nạt nàng thì đã bị Hải Đàn dạy dỗ đến mức tức mà cũng không dám ra ngoài rồi. Ngoài Ô Thị ra, hình như cũng không có ai bắt nạt nàng. . . . Chẳng mấy chốc mà nửa tháng đã trôi qua, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y vẫn ở trong tòa nhà bên ngoài kinh thành như trước. Sức khỏe của Diệp Ly Châu tuy rằng vẫn khá yếu, nhưng mà không thường ho ra máu nữa. Chỉ chớp mắt, Thái Tử từ Trần Châu chiến thắng trở về. Thái Tử diệt sạch sơn tặc ở Cẩm Sơn, cũng mang đầu của tên thủ lĩnh trở về. Chuyện diệt giặc cỏ ở Cẩm Sơn, có thể hoàn thành trong thời gian ngắn như vậy, đương nhiên không thể thiếu sự trợ giúp của Tần Vương, cho nên Tần vương cũng phải về kinh. Để chúc mừng Thái Tử bình an trở về, Hoàng hậu đã mở tiệc ở trong cung Chiêu Dương. Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y cùng nhau vào cung. Ở trên đường, Diệp Ly Châu đại khái biết được, ngày hôm trước Tần vương đã vào cung rồi. Đúng là ngày hôm trước Đề Kiêu đã dẫn theo Thái Tử trở về. Phần lớn người trong kinh thành đều không biết Đề Kiêu cũng mang theo binh mã tới Trần Châu, hơn nữa không phải là một vài binh lính, mấy vạn binh mã lại có thể lặng yên không tiếng động giấu giếm tất cả mọi người. Từ Hàm Châu đến Trần Châu, hai nơi cách xa nhau nghìn dặm, đi qua không ít địa phương, quan viên ở những nơi này không biết là chưa nhận được tin hay thế nào, lại không có một chút tin tức truyền về kinh thành. Mãi tới lúc đã đến Cẩm Thành Trần Châu, Hoàng đế mới biết được chuyện này. Tối qua, Hoàng đế mở tiệc chiêu đãi, ở ngay trên yến tiệc, Đề Kiêu lấy đầu của tên thủ lĩnh Cẩm Sơn ra. Có không ít quan văn đang ngồi đó, rất ít khi nhìn thấy một cái đầu máu chảy đầm đìa, Hoàng đế cũng nhiều năm rồi chưa từng nhìn thấy cảnh tượng máu me như vậy. Đề Kiêu vào điện không cần phải tháo đao, bảo đao Trọng Uyên của hắn đang đặt ở ngay trên bàn. Hắn lạnh nhạt uống rượu, lơ đãng nói “Đầu của sơn tặc Cẩm Sơn, là Thái Tử điện hạ tự tay chém được.” Cũng đã đến lúc này rồi, sẽ chẳng ai để ý rốt cuộc đầu người là Thái Tử chém, hay là Đề Kiêu chém. Một vài quan văn không thể không đứng dậy mà khen ngợi Thái Tử. Đề Kiêu dẫn theo không ít binh mã tới đây, đều đã đóng quân ở bên ngoài kinh thành, nói là để Thái Tử học luyện binh. Mặc kệ Đề Kiêu nói với bên ngoài dễ nghe bao nhiêu, trên thực tế, với Hoàng đế mà nói đều là sự uy hiếp. Hoàng đế biết Đề Kiêu đã không còn khách sáo thờ ông ta là quân chủ nữa. Hàm Châu kiêu ngạo, nếu thực sự nổi lên chiến tranh, trong kinh thành thật không có tướng lĩnh đắc lực có thể qua được Đề Kiêu. Ông ta đành phải đem chức quyền đoạt được từ trong tay Thái Tử lúc trước, giao trả lại cho Thái Tử. Một bữa tiệc rượu uống đến trong lòng mọi người đều không yên, Hoàng đế thì đã sớm hối hận. Chuyện diệt giặc Cẩm Sơn lần này, vốn là một cái thòng lọng mà ông ta hạ xuống cho Thái Tử, không ngờ Đề Kiêu lại có thể có thể chạy tới giúp đỡ Thái Tử, khiến chuyện này biến thành công trạng của Thái Tử. Vất vả lắm mới tước được quyền lực của Thái Tử, bây giờ lại trả lại, hoàng đế tức đến suýt nữa thì nôn ra máu, Nhị hoàng tử Triệu Dật vốn đang đắc ý dạt dào cũng thay đổi sắc mặt. Chờ đến khi vào đến cửa cung, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y xuống xe ngựa. Bởi vì đến sớm, hai người không đi tới cung Chiêu Dương trước, mà là tản bộ trong Ngự hoa viên. Cảnh vật trong cung tự nhiên là không giống với bên ngoài, có rất nhiều chủng loại hoa mai, ở bên ngoài căn bản đều không thấy được. Khương Nhiễm Y yêu thích hoa mai, nàng vòng quanh ở trong vườn ngắm hoa, Diệp Ly Châu thì ngồi ở trong đình. Hải Đàn đi theo bên cạnh Diệp Ly Châu, hai cung nhân trong cung Hoàng hậu đi theo Khương Nhiễm Y, sợ Khương Nhiễm Y lạc đường trong Ngự hoa viên. Hải Đàn nói “Hôm nay bệ hạ sẽ còn đãi tiệc trong cung điện ở phía trước. Lần này Thái Tử được việc, bệ hạ nể mặt Thái Tử, tất nhiên phải chúc mừng một phen. Hôm nay, Lão gia cũng đã vào cung từ sớm, lúc về chúng ta sẽ về cùng Lão gia.” Lúc này, Diệp Ly Châu nghe được một giọng nói truyền đến “Diệp tiểu thư.” Nàng và Hải Đàn kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên mặc áo gấm đi tới, đúng là Nhị hoàng tử Triệu Dật. Hoàng đế và thừa tướng đánh cờ ở trong Ngự hoa viên, Triệu Dật vốn dĩ phải đi thỉnh an Hoàng đế, không ngờ trên đường đi tới đó, lại gặp được Diệp Ly Châu. Diệp Ly Châu khách sáo đứng dậy, hành lễ “Nhị hoàng tử điện hạ.” Triệu Dật thản nhiên quan sát Diệp Ly Châu. Nàng đang mặc váy áo màu xanh mộc mạc, bên ngoài khoác áo choàng trắng như tuyết, mái tóc đen được giấu trong mũ áo choàng, một khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp tuyệt trần không thấy chút ý cười nào, trong đôi mắt hoa đào ẩn tình tự nhiên cũng tràn đầy xa cách. Bắt đầu từ lần đầu tiên gặp Diệp Ly Châu, Triệu Dật đã muốn có được vị giai nhân tuyệt sắc này, khổ nỗi thân phận của Diệp Ly Châu không giống người khác, hắn muốn cưới nàng thì cần phải trả giá một chút, mà có trả giá thật lớn, Diệp Phụ An cũng không nhất định sẽ đồng ý. Cho nên Triệu Dật chỉ có thể đỏ mắt trông mong. Hắn tiến lên một chút, nói “Bên ngoài lạnh như vậy, sao Diệp tiểu thư không tới chỗ Quý phi nương nương ngồi một lát? Tính tình Quý phi nương nương lương thiện, thích nhất là mấy cô nương trẻ tuổi như tiểu thư đây.” Triệu Dật muốn ngồi nói chuyện với Diệp Ly Châu một lát. Diệp Ly Châu lại không hiểu sao chán ghét ánh mắt của Triệu Dật. Rõ ràng lúc Đề Kiêu nhìn nàng, so với khi Triệu Dật nhìn nàng còn to gan hơn nhiều, nhưng Diệp Ly Châu lại không có bất kỳ ác cảm gì với Đề Kiêu. Hải Đàn nói “Nhị hoàng tử điện hạ, tiểu thư nhà tôi sắp phải đi tới cung Chiêu Dương rồi. Chắc ngài cũng có việc ạ? Chúng tôi đi trước.” Triệu Dật nói “Ta không bận, mấy tháng không gặp được Diệp tiểu thư, ta muốn hỏi một chút, sức khỏe của Diệp tiểu thư…” Hắn quá mức chuyên tâm, ngay cả người đã tới phía sau rồi cũng không biết. Diệp Phụ An sa sầm mặt, bên cạnh ông là Hoàng đế. Diệp Ly Châu không nhận ra Hoàng đế, chỉ hô lên một tiếng “Cha” . Triệu Dật lúc này mới vội vã quay đầu lại. Lúc nhìn thấy khuôn mặt còn đen hơn đít nồi của Diệp Phụ An, tim hắn rơi tõm xuống, vội vọt sang một bên “Nhi thần gặp qua phụ hoàng.” Diệp Ly Châu lúc này mới biết, hóa ra người đàn ông trung niên mặc thường phục đứng bên cạnh Diệp Phụ An là Hoàng đế, nàng cũng hành lễ “Thần nữ gặp qua bệ hạ.” Hoàng đế nói “Dật Nhi, Diệp tiểu thư, các ngươi đều đứng lên đi.” Dung mạo của Diệp Ly Châu quả thực không tầm thường, Hoàng đế cũng không trách Triệu Dật thất lễ như thế. Thoáng suy nghĩ một chút, hoàng đế nói “Vừa rồi Diệp tiểu thư và Dật Nhi trò chuyện với nhau thật vui vẻ, trẫm và Diệp thừa tướng đi tới, trái lại làm gián đoạn các ngươi rồi.” Sắc mặt của Diệp Phụ An khó coi hơn, ông nói với Diệp Ly Châu “Châu Châu, nam nữ thụ thụ bất thân. Tuy là trong cung, nhưng con cũng phải giữ lễ, sao lại tùy tiện nói chuyện với Nhị hoàng tử?” Diệp Ly Châu biết Diệp Phụ An là đang cho nàng bậc thang đi xuống, khiến câu “Trò chuyện với nhau thật vui” kia của hoàng đế không đạt được kết quả, nàng nói “Thân phận Nhị hoàng tử tôn quý, con gái gặp điện hạ, chỉ là hành một lễ, cũng không nói cái gì khác nữa.” Diệp Phụ An nói “Lần sau chớ tùy tiện đi lại ở bên ngoài. May mà lần này là cha và bệ hạ nhìn thấy, nếu là người khác nhìn thấy, thanh danh của con chắc chắn sẽ bị tổn hại đấy.” Hoàng đế nghe thấy câu nói này của Diệp Phụ An, vì không để cho trọng thần lạnh lòng, chỉ đành phải nói “Chẳng qua là chào hỏi hai câu, ái khanh, sao ngươi lại kéo đến chuyện thanh danh. Sự việc ngày hôm nay, trẫm và Dật Nhi tất nhiên sẽ không để người ngoài nói lung tung.” Lúc này sắc mặt Diệp Phụ An mới dịu đi. Ông nhìn về phía Triệu Dật, nói “Nhị hoàng tử điện hạ, vài ngày trước ngài để người dưới quyền vận chuyển lương thảo từ Vạn Châu cứu tế Nam Châu, bên trong xảy ra chút sơ suất, thần đang muốn hỏi ngài một chút, vừa vặn bệ hạ cũng ở đây, chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện. Bệ hạ, người và nhị hoàng tử đi trước, thần xin được dặn dò con gái mấy câu.” Sắc mặt của Triệu Dật khó coi hơn, Diệp Phụ An rõ ràng là nhằm vào hắn. Hắn chẳng qua là nói với Diệp Ly Châu hai câu, lại cực kỳ bình thường, lòng dạ của Diệp Phụ An còn nhỏ hơn lỗ kim, nhất định phải tóm lấy sai lầm của hắn. Chờ hoàng đế và Triệu Dật đi khỏi, Diệp Ly Châu mới nói “Cha, con không muốn nói chuyện với ngài ấy, là ngài ấy cứ một mực…” Diệp Phụ An vỗ vỗ vai Diệp Ly Châu “Được rồi, cha biết. Đều tại Châu Châu nhà ta đẹp quá đấy mà.” Diệp Phụ An không phải là không biết, nếu như Triệu Dật vẫn tiếp tục dây dưa, vì ngại thân phận, Diệp Ly Châu cũng rất khó thoát thân. Ông nói “Lần này cha sẽ cảnh cáo hắn, lần sau hắn quấy rầy con nữa, cha nhất định không khách khí với hắn.” Ván cờ của Diệp Phụ An và Hoàng đế đã kết thúc, lại qua hai khắc, trong cung điện phía trước, các đại thần hẳn là sắp đến đủ cả. Ông cũng không tiện ở lại chỗ này lâu, chỉ dặn “Con ở trong cung cẩn thận một chút, thứ mà người khác cho con không được tùy tiện ăn, cũng không nên tùy tiện nói quá nhiều với người lạ, chơi với chị họ con thôi.” Diệp Ly Châu gật đầu, nàng cũng không phải là đứa bé ba tuổi, những lời Diệp Phụ An nói, nàng đều hiểu cả. Chỗ này thường có người đi qua, Diệp Phụ An đang muốn căn dặn Diệp Ly Châu đi tới chỗ Hoàng hậu, trước mặt lại có hai người đi tới. Chính là Thái Tử điện hạ và Tần Vương điện hạ. Diệp Phụ An để Diệp Ly Châu ở sau lưng mình, ông chắp tay tiến lên “Thái Tử điện hạ, Tần Vương điện hạ.” Diệp Ly Châu làm một lễ vạn phúc. Đề Kiêu quan sát Diệp Ly Châu từ trên xuống dưới, lúc này mới nói “Diệp thừa tướng, đây là lệnh ái Diệp tiểu thư sao?” Diệp Ly Châu ngước mắt thoáng nhìn Đề Kiêu. Khuôn mặt của hắn trước sau như một lạnh như băng, anh tuấn mà kiêu ngạo, nhìn không ra bất kỳ cảm xúc dao động nào. Diệp Phụ An chỉ lo Đề Kiêu coi trọng Diệp Ly Châu, nhất định phải gả Diệp Ly Châu cho Thái Tử. Việc Đề Kiêu đột nhiên lấy ra cái đầu máu chảy đầm đìa hù dọa Hoàng đế trên yến tiệc ngày hôm trước, Diệp Phụ An vẫn còn nhớ rõ. Người này tuyệt đối không phải người lương thiện, con gái ông không thể gả đến chỗ Thái Tử được. Diệp Phụ An nói “Vừa rồi thân thể con bé không thoải mái, suýt nữa té xỉu, nên ta tới đây nhìn xem. Châu Châu, đây là Thái Tử điện hạ, hẳn là con đã từng gặp ngài ấy trong cung của Hoàng hậu, đây là Tần Vương điện hạ, dựa theo vai vế, hẳn là con phải gọi Tần vương một tiếng chú đấy.” Diệp Ly Châu lại hành một lễ nữa “Thái Tử điện hạ, Tần Vương thúc thúc.” Con ngươi của Đề Kiêu chợt tối đi. Diệp Phụ An cười nói “Con bé nhát gan, gặp người là khúm núm, sức khỏe lại không tốt, chỉ có thể nuôi ở trong nhà. Tần Vương, ngài cũng đừng so đo với đám trẻ con này làm gì.” Khóe môi Đề Kiêu lạnh nhạt nhếch lên “Đương nhiên là không rồi. Người trên yến tiệc hẳn là tới gần đủ rồi, Diệp thừa tướng, chúng ta qua đó trước.” Lúc đi qua ngang qua Diệp Ly Châu, trên người nàng có mùi thơm thoang thoảng, giữa chân mày rủ xuống một viên hồng ngọc, một viên bảo thạch nho nhỏ, ánh lên nốt chu sa, chẳng những không có vẻ thô tục, trái lại khiến cả khuôn mặt càng lộ ra vẻ quyến rũ hơn. Chờ đi xa rồi, Triệu Quân cười nói “Cậu, hóa ra Diệp thừa tướng còn chưa biết cậu và Diệp tiểu thư đã từng gặp nhau. Nếu ông ta biết cậu và Diệp tiểu thư đêm hôm hẹn hò, nhất định phải tức đến râu cũng vểnh ngược lên ấy.” Đề Kiêu thản nhiên nói “Tò mò như vậy à?” Triệu Quân thu lại giọng điệu có chút hả hê “Không tò mò, không tò mò một chút nào ạ.” Đề Kiêu không so đo với thằng nhóc Triệu Quân này, hắn nhớ tới vừa rồi Diệp Ly Châu hơi mấp máy môi gọi hắn “Tần Vương thúc thúc”, trong lòng lại bỗng dưng bốc hỏa, chỉ muốn quay lại ức hiếp nàng một phen.
Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay Tác giả Phân Phân Hòa Quang vừa giới thiệu một bộ truyện mới thuộc thể loại ngôn tình. Với cặp đôi Nhiếp chính vương mạnh mẽ và mỹ nhân yểu điệu cùng phần văn án thu hút chắc chắn Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay sẽ không làm cho bạn thất vọng. Nếu bạn thích sủng, không cẩu huyết, muốn đổi gió sau khi đọc truyện ngược và rối não thì đây là lựa chọn đáng để ánDiệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là mộtmỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh giá Phân Phân Hòa Quang
LY CHÂU TRONG LÒNG BÀN TAY Tác giả Phân Phân Hòa Quang Thể loại Cổ đại, cung đình hầu tước, trời đất tác thành, sát thần lạnh tâm lạnh tính, độc ác tàn nhẫn – tiểu cô nương hòn ngọc quý xinh đẹp yếu ớt, SỦNG_SẠCH_NGỌT, cung đấu gia đấu nhẹ, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài 112 chương Tình trạng Hoàn edit. Diệp gia mấy đời trung lương lại đều là quan văn. Thừa tướng Diệp Phụ An tuy rằng thủ đoạn độc ác, tác phong khiến một số người sợ hãi, nhưng là một lòng trung thành với nước với dân. Hoàng đế không có thành tựu gì quá lớn, tầm tầm thường thường hoàn toàn dựa vào trung thần. Diệp Ly Châu chính là hòn ngọc quý trên tay Diệp thừa tướng. Từ khi sinh ra sức khỏe của nàng đã không tốt. Khi còn bé, cao tăng nói nàng muốn sống tiếp, tốt nhất là phải xuất gia, sống cả đời trong chùa, cơm canh đạm bạc, làm bạn với nhang đèn. Chỉ là, cha của Diệp Ly Châu thương yêu nàng như thế, sao nỡ lòng để nàng xuất gia làm ni cô. Năm Diệp Ly Châu được ba tuổi, bà vú của nàng nhất thời sơ ý, hại nàng bị lạnh một đêm, bệnh nặng một trận, sốt cao tới nỗi suýt nữa thì chết non. Diệp thừa tướng mời danh y chữa bệnh cho nàng, miễn cưỡng bảo vệ được tính mạng. Thế nhưng, vào năm Diệp Ly Châu được năm tuổi, Diệp thừa tướng nhìn thân thể nàng càng ngày càng suy yếu, cũng không dám giữ nàng ở nhà nữa, mà đưa Diệp Ly Châu đến Minh Phật Tự, từ đó chỉ có ngày lễ ngày tết, Diệp thừa tướng mới có thể tới gặp Diệp Ly Châu một lần. Diệp Ly Châu sống gần mười năm trong chùa, ăn ở như một nhà tu hành chỉ là không xuống tóc, nàng cảm thấy bản thân lục căn chưa sạch, hồng trần chưa dứt, không thích hợp xuất gia. Đến năm nàng mười lăm tuổi, Diệp thừa tướng đón nàng xuống núi. Bởi vì sống lâu trong chùa, các ni cô trong chùa từ trước đến nay không thảo luận về dung mạo của con gái, nhưng thật tâm mà nói, dáng dấp của Diệp Ly Châu cực kỳ động lòng người đúng là một báu vật trời ban, thê nhưng chính nàng lại không biết. Vẻ đẹp của Diệp Ly Châu, không thể dễ dàng nói ra miệng. Vừa thuần khiết lại quyến rũ, nơi nơi đối lập nhau. Điểm chu sa giữa ấn đường, có lúc khiến người ta cảm thấy nàng ngây thơ hồn nhiên, có lúc khiến người ta cảm thấy xinh đẹp mê người. Tuổi tác của nàng tuy nhỏ, cử chỉ lại vô cùng mềm mại, như liễu yếu đón gió, màu da như băng như tuyết, quyến rũ tự nhiên, nhất là một đôi mắt hoa đào hàm chứa một đầm nước xuân, lúc nào cũng như đang mê hoặc người khác. Diệp Ly Châu xuống núi, xác định chưa chắc sống qua được mùa đông năm sau. Thế nhưng ngoài ý muốn, nàng lại gặp được Tần vương Đề Kiêu. Diệp Ly Châu phát hiện mỗi lần đến gần Đề Kiêu bệnh tình của nàng sẽ suy giảm đi một chút. Tần Vương Đề Kiêu thân cao chín thước, dung mạo như ngọc, văn võ song toàn nhưng lại lạnh tâm, lạnh tính. Mọi người đều biết Tần Vương là một sát thần đến Hoàng đế cũng phải nể sợ hắn. Chị ruột của Đề Kiêu chính là Hoàng Hậu, Thái tử điện hạ là cháu ngoại trai của Đề Kiêu. Nhưng tất cả thành tự của hắn đều do đổ máu mà có được. Đề Kiêu xưa nay luôn thiên vị cháu ngoại trai thông minh nghe lời này của hắn nên cũng không có thiện cảm với Diệp thừa tướng. Thái tử xuất thân cao quý lại là dòng chính, nhưng một đám văn thần dưới tay Diệp Phụ An, lại chưa bao giờ nghiêng về phía Thái tử. Đương nhiên, Diệp thừa tướng cũng không thiên vị người khác. Ban đầu Đề Kiêu có ý tác hợp Diệp Ly Châu cho cháu ngoại Thái tử của mình nhằm mục đích dùng quan hệ thông gia để lôi kéo Diệp thừa tướng, nhưng đến khi gặp được nàng rồi hắn lại đổi hướng thành tác hợp cho bản thân. “Trên lầu ngắm núi, đầu tường ngắm tuyết, trước đèn ngắm trăng, trong thuyền ngắm ráng chiều, dưới ánh trăng ngắm mỹ nhân, đây đều là những cảnh tượng tuyệt đẹp. Hắn vốn tưởng rằng, ngày đó dưới ánh trăng, bởi vì ánh trăng mông lung, nên Diệp Ly Châu đã tăng thêm mấy phần sắc đẹp, giờ đây nhìn nàng dưới ánh mặt trời, hắn phát hiện Diệp Ly Châu càng đẹp hơn.” Đề Kiêu là người mạnh mẽ, từ trước tới giờ đều nói chuyện dựa vào thủ đoạn, hắn cũng yêu thích người mạnh mẽ, không ngờ có một ngày, người được ưa thích nhất trong mắt hắn, lại là một tiểu mỹ nhân bệnh tật gió thổi một cái đã ngã. Bản thân Đề Kiêu nhiều năm qua thanh tâm quả dục. Bình thường hắn rất ghét mùi son phấn trên người đàn bà, ghét nhất nơi trăng hoa Tần lâu Sở quán, cho nên tới giờ vẫn cô đơn lẻ bóng. Nữ nhân với hắn mà nói, là đứa con ghẻ trắng mịn vừa thơm vừa giả dối, khiến hắn chán ghét, nhưng mà, Diệp Ly Châu lại không giống vậy. Bởi vì từ nhỏ nương nhờ cửa phật, là nơi thanh tịnh nhân từ nên tích cách của Diệp Ly Châu cực kì đơn thuần, trong sáng. Trên người nàng cũng không có mùi phấn son dung tục. Duyên phận giữa Đề Kiêu và Diệp Ly Châu là do trời đất tác thành, thế nhưng để cưới được mỹ nhân về nhà Đề Kiêu cũng gặp không ít trắc trở từ nhạc phụ đại nhân, từ tranh chấp trong triều cho đến bên ngoài. “Ly châu trong lòng bàn tay” là một bộ truyện sủng ngọt. Nam chính mạnh mẽ, lạnh lùng. Nữ chính yếu ớt, bánh bèo. Cung đấu, gia đấu không quá gay gắt. Nội dung ít mâu thuẫn, cao trào nhưng bù lại một vài tình tiết xen lẫn khá hài hước, dễ thương. Bản edit rất mượt mà, mạch lạc tuy nhiên có một vài chỗ mình không thích lắm, bởi vì đây là truyện cổ đại nhưng nhiều chỗ các bạn dịch lại dùng từ chưa được thuần cổ. Nói chung truyện vẫn khá hay và đáng đọc ạ. “Đề Kiêu ôm nàng vào lòng, dù cách khôi giáp lạnh như băng, cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp của nàng “Diệp Ly Châu, sau này, ta sẽ thương nàng cả đời, sẽ đối tốt với nàng, sẽ không rời xa nàng nữa.” Hắn cao lớn như ngọn núi, sau khi cưới nàng, hai người chính là những người thân thiết nhất, hắn sẽ chống đỡ một mảnh trời cho nàng, không để cho nàng khóc, sẽ chỉ che chở nàng, để cho nàng mãi mãi ngây thơ. Diệp Ly Châu không hiểu tại sao Đề Kiêu lại đột nhiên nói những lời này. Nàng gật đầu, ôm lại Đề Kiêu, mặc dù cả người hắn đều là vết máu, mùi máu tanh trên người rất nặng. Bộ dạng này của hắn hệt như là người đi ra từ đống xác chết, rất dễ làm cho người khác sợ hãi. Nhưng Diệp Ly Châu không sợ hắn. Nàng muốn ở bên cạnh hắn mãi mãi.” Đọc truyện tại
ly châu trong lòng bàn tay